Cô lập tức rút tay lại, kéo áo choàng chột dạ như bị bắt quả tang, chỉ còn gương mặt nhỏ trắng nõn. Vốn dĩ cô rất nhỏ bé, khi cuộn người lại càng nhỏ bé, cộng với vẻ mặt chột dạ không yên, đôi mắt lúng liếng như mắt nai con đảo quanh, không dám nhìn thẳng vào Bạch Sương nên trông cô vừa đáng thương vừa đáng yêụ
Bạch Sương nhìn Trì Ương ngoan ngoãn nằm trong lòng mình với ánh mắt hứng thú, nếu không phải anh tỉnh lại thì hẳn là bàn tay trắng mịn kia đã sờ vào tai mình rồi nhỉ?
Nghĩ lại cũng hơi tiếc, Bạch Sương cụp mắt nhìn cô, mắt anh nheo lại khiến khuôn mặt trắng nõn của cô đỏ bừng lên. Trong những ngày ở gần, Bạch Sương cũng biết nếu anh không nói gì thì chắc chắn Trì Ương cũng sẽ im lặng.
Lòng thích thú muốn đùa giỡn của động vật họ mèo trỗi dậy, Bạch Sương cúi đầu cố tình vươn tai tới gần Trì Ương, vừa chậm rãi lại vừa lười biếng.
“Cô muốn sờ sao?”
Trì Ương đỏ mặt tới tận tai rồi, khi nghe giọng nói của Bạch Sương, mặt cô càng đỏ hơn. Cô muốn lùi về sau để bọn họ xa nhau một chút, lại lắc đầu liên lục.
“Hóa ra là cô không muốn.” Bạch Sương tỏ vẻ thất vọng, khiến đôi tai kia cụp xuống. Trì Ương lại không biết nên giải thích ra sao, mà anh không sốt ruột, vẫn còn cúi đầu kề sát tai vào người cô.
“Muốn…”
Tiếng kêu khe khẽ vang lên, Trì Ương không dám nhìn Bạch Sương nhưng vẫn thốt ra ý muốn của mình. Ở nơi cô không thấy được, ánh mắt báo tuyết nhìn cô dịu dàng hơn một chút.
Bạch Sương nắm bàn tay đang siết chặt áo choàng kia chạm vào đỉnh đầu mình, lòng bàn tay mềm mại chạm vào đôi tai động vật mềm mại không kém, nhưng cô lại cứng đờ không nhúc nhích. Bạch Sương nắm tay cô, đặt tay cô lên lỗ tai mình như là hướng dẫn.
Tay Trì Ương chạm vào lông tơ mềm mại ở vành tai, mềm đến nỗi khiến lòng bàn tay cô thấy nhột. Trì Ương nhẹ nhàng nắm lấy tai báo, ngón cái khẽ vuốt ve mép ốc tai màu hồng.
Bạch Sương kề sát đầu vào Trì Ương, chóp mũi lành lạnh cọ vào cổ Trì Ương, khi cô nắm hai tai anh xoa xoa, tiếng hầm hừ thoải mái khi động vật họ mèo được xoa tai vang lên.
“Phụt ”
Trì Ương bất giác bật cười thành tiếng, sao anh như con mèo lớn thế nhỉ? Cô để Bạch Sương cọ nhẹ lên cổ mình, mặc dù Trì Ương là vật thí nghiệm, sống trong phòng thí nghiệm từ nhỏ, không biết cái gì là tình yêu nhưng cô biết mình không khó chịu khi Bạch Sương tới gần. Cô thích ở gần Bạch Sương, rất có cảm giác an toàn.
“Bạch Sương.” Trì Ương lẩm bẩm khẽ gọi tên Bạch Sương, báo tuyết có thính giác nhạy bén nghe được tiếng cô nói, anh dựa đầu vào cổ Trì Ương, khẽ ừ một tiếng.
“Đừng bỏ tôi lại.” Tiếng nói nhỏ xíu như khí âm, cực kỳ đáng thương, bộc lộ sự yếu ớt trong lòng Trì Ương.
Câu nói này khiến Bạch Sương cứng đờ, anh nhớ đến lúc trước khi đi, Trì Ương đã chạy tới chỗ mẹ Vân Tú, xin được bà ôm lấy, cảm giác bất lực đó cứ quấn quanh người cô mãi không tan. Bạch Sương cũng biết Trì Ương dựa dẫm vào mình, chỉ là anh đã quyết định sẽ để cô ở lại tộc cáo tuyết, anh không thể dẫn cô theo được, anh chỉ có thể bỏ cô lại.
Báo tuyết chỉ có thể giả vờ không nghe thấy lời than thở nhỏ bé kia, anh đứng dậy bế Trì Ương lên, sau khi cẩn thận xác định sẽ không có gió lọt vào thì giải quyết đống lửa cháy sạch, bế Trì Ương ra ngoài.
“Nhân lúc thời tiết tốt, chúng ta xuất phát sớm thôi.”