⬅ Trước Tiếp ➡
Độ nóng của đá làm tuyết tan chảy, khiến nước tuyết tan sôi sùng sục, tuy là túi da thú sẽ thấm nước nhưng thế cũng đã đủ để Trì Ương được uống nước ấm. Bạch Sương nhìn chăm chú vào thiếu nữ ngủ say, vốn dĩ vẻ ngoài của Trì Ương đã khiến người ta thương xót, bây giờ cô đang nằm im nhắm mắt cuộn mình, trông càng yếu ớt hơn.
Anh gập ngón trỏ, vuốt ve đường nét trên gương mặt của Trì Ương, từ mắt, mũi môi xuống cằm, cuối cùng nâng mặt cô lên vuốt ve. Ngón cái xoa nhẹ lên khóe mi Trì Ương, hàng mi run rẩy thường quét vào ngón tay anh, để lại xúc cảm tê dại.
Trì Ương mảnh mai như thế, tộc cáo tuyết có thể chăm sóc tốt cho cô sao? Cô không ăn thịt tươi, có người bằng lòng hái trái cây, nướng cá nướng thịt cho cô sao? Thể lực của cô không tốt, có người bằng lòng bế cô chạy sao? Gió thổi cô ngã, có người tình nguyện bảo vệ cô sao?
Không biết tại sao, bây giờ càng tới gần tộc cáo tuyết thì Bạch Sương lại càng không muốn đi.
Lý trí nói cho anh biết phải đưa Trì Ương tới tộc cáo tuyết sớm hơn, như thế thì anh mới có thể quay về bộ lạc của mình. Chỉ là trong lòng Bạch Sương có một giọng nói đang kêu gào, đi chậm chút, đi chậm chút, tới tộc cáo tuyết rồi anh sẽ không còn lý do công khai ôm lấy cô, thân thiết với cô nữa.
Bạch Sương thích nhìn Trì Ương ngồi trên cánh tay mình, ôm lấy cổ mình, thích tiếng nói dịu dàng khi Trì Ương gọi tên anh, thích Trì Ương nhìn anh, cũng càng thích cô dựa dẫm và tin tưởng anh tuyệt đối.
Báo tuyết không bao giờ nói một đằng làm một nẻo, tự làm khó chính mình, anh thật sự thích Trì Ương, dù có cố gắng kìm nén cũng không thể che giấu sự thật này. Nhưng anh là ứng cử viên bạn đời cho phượng hoàng, từ nhỏ đã được đào tạo để trở thành ứng cử viên, ăn mặc, học tập đều là dùng những thứ xa xỉ nhất, bố mẹ cũng có kỳ vọng cao với anh. Anh không thể thích, cũng không được thích Trì Ương.
Lòng Bạch Sương lẳng lặng nghĩ đến con đường phía trước, sau đó nhắc nhở bản thân, sau khi đến tộc cáo tuyết thì nên cắt đứt mọi suy nghĩ, quên hết những gì đã trải qua.
Ánh nắng buổi sáng sớm khiến mặt tuyết óng ánh lập lòe, nhưng nhiệt độ của ánh mặt trời cũng chẳng thể hòa tan được lớp tuyết dày dưới chân. Bên ngoài hang động đã sáng rực, ánh sáng chói mắt đánh thức Trì Ương đang rúc vào lòng Bạch Sương mà ngủ.
Cô được Bạch Sương ôm vào lòng với tư thế bảo vệ, hai tay đặt trước ngực, thậm chí hai chân cũng nhét vào bụng anh để giữ ấm. Tối qua Bạch Sương canh chừng cô đến khuya nên bây giờ còn chưa tỉnh, Trì Ương cẩn thận rút hai tay ra khỏi bàn tay to lớn của anh.
Động tác nhẹ nhàng không khiến anh thức dậy, Trì Ương cũng an tâm, cô quan sát gương mặt của anh. Khi báo tuyết ngủ, đường nét trên gương mặt dịu dàng hẳn đi, vẻ ngoài của anh rất hoàn mỹ, là kiểu hình chỉ cần quay video ở thời hiện đại là sẽ hot lên ngay. Nhịp thở của anh đều đều, lồng ngực phập phồng khe khẽ.
Trì Ương chầm chậm nhìn lên, trên mái tóc màu bạch kim mềm mại của Bạch Sương là hai chiếc tai báo đen trắng xen kẽ, cô ngồi gần nên có thể thấy được lông tơ nhỏ và hoa văn xinh đẹp trên tai, thậm chí là thấy được vành tai hồng nhạt.
Cô muốn sờ quá.
Trì Ương nghĩ thế, cũng không nhịn được vươn tay muốn sờ đôi tai kia.
“Cô…”
Bỗng dưng, tiếng nói khàn khàn vang lên, đôi mắt xanh của con báo tuyết nửa mở, rõ là mới tỉnh dậy. Bấy giờ Trì Ương mới phát hiện tay mình lơ lửng giữa không trung, chỉ suýt chút nữa là chạm vào đôi tai kia.
⬅ Trước Tiếp ➡