Diệp An Cửu cũng chưa ăn gì, có điều nhìn thấy mì ăn liền của hai người kia vẫn là rất ghét bỏ, tự mình vào bếp.
Trên ghế sofa, Đường Mật Mật nhích đến bên cạnh Lục Thiếu Bạch: "Này! Cậu biết bao nhiêu về Tư Dận Diễn?"
Lục Thiếu Bạch lắc đầu: "Ngay cả nói cũng chưa từng nói với nhau câu nào thì làm sao mà biết? Biết được đều là tin tức ở bên ngoài, có điều nghe nói bên cạnh Tư Dận Diễn hầu như là không có phụ nữ, ngay cả thư ký cũng là nam, giữ mình trong sạch đến có chút quá mức...!"
Đường Mật Mật nghiêng đầu: "Cậu nói xem có khi nào anh ta không được không? Hay thật ra anh ta là cong?"
Lục Thiếu Bạch mặc kệ cô ấy, Tư Dận Diễn có cong hay không anh không biết, có điều anh cảm thấy nếu mình ở cùng hai cô nàng này lâu, có thể sẽ biến thành cong mới là thật.
Diệp An Cửu cũng nấu mì, mì thịt bò, tổng cộng ba bát, hai cái người vừa mới ăn xong mì ăn liền lúc nhìn thấy trong nháy mắt hai mắt sáng lên, không cần suy nghĩ liền nhào đến, ăn vào một ngụm, hạnh phúc tràn đầy.
Đường Mật Mật cầm tô mì đầy hạnh phúc: "Cửu Cửu! Mình quyết định, sau này nếu chúng ta kết hôn, mình cũng muốn ở cách vách nhà cậu!" Dễ cọ cơm!
Diệp An Cửu mặc kệ cô ấy.
Ngược lại Lục Thiếu Bạch tinh ý hơn một chút: "Vừa rồi thấy cậu đi hơi lạ, chân của cậu bị thương sao?"
"Không sao, đá trúng cây cột!" Diệp An Cửu nhìn cặp mắt gấu trúc kia của Lục Thiếu Bạch, nói thật là không có cảm giác áy náy gì cả, có điều thật ra lửa giận lại tiêu đi một chút, quả nhiên, lúc nhìn thấy người khác còn thê thảm hơn mình, thì nỗi đau của bạn có thể được chữa khỏi.
Lục Thiếu Bạch, đứa bé đáng thương!
Trước khi ngủ, Diệp An Cửu cầm di động lướt lướt, quả nhiên là Tư Dận Diễn không để ý tới cô, nhưng Chử Dung lại nhắn tin đến, Lương Tú vân, cũng chính là người đàn bà mà Diệp Thế Khang nuôi ở bên ngoài, mang theo một đôi con trai con gái tới cửa, con gái là Lương An Tuyết mười tám tuổi, còn con trai là Lương Cẩm Huy, năm nay mười lăm.
Cho nên, đây là muốn nhận lại con ngoài giá thú sao?
1: Không phải cô ấy thì không thể?
Cao ốc Hoa Tư Quốc Tế.
Trước cửa phòng làm việc của Chủ tịch, hai trợ thủ đắc lực của Tư Dận Diễn đang căng thẳng canh giữ trước cửa, làm chuyện không tương xứng với thân phận ---- nghe lén.
"Hai phút! Cô gái kia đi vào đã hai phút rồi, còn chưa đi ra, có phải là có hi vọng không?"
Lục Lâm rất kích động nha, đại BOSS anh minh thần võ của bọn họ rốt cuộc cũng thông suốt rồi, anh sẽ không phải bị ông cụ Tư và ông chủ Tư ép hỏi nữa, ngẫm lại thật muốn khóc mà, anh là gia thần* của nhà họ Tư, học ngành tài chính, chưa từng tham gia quân đội, mỗi lần anh nhận được điện thoại của hai vị trưởng bối đều sợ tới mức không nói ra lời, hoàn toàn là xem anh như binh lính mà dạy dỗ.
*gia thần: kiểu như người theo bên cạnh chủ, giống kiểu thư đồng ngày xưa
Cho nên khi Chủ tịch đột nhiên chỉ tay một ngón yêu cầu anh mang cô gái kia đến, anh nghe xong còn tưởng là mình xuất hiện ảo giác.
Triệu Nghị đứng thẳng tắp ở bên cạnh khinh bỉ liếc anh ta một cái: "Hai phút, anh cho rằng anh ấy là anh sao? Đại tá của tôi ít nhất cũng phải 2 giờ!"
Lục Lâm hoàn hồn không nói gì: "Tôi không quan tâm anh ấy là hai giây hay hai giờ, cho dù là hai ngày hai đêm cũng không vấn đề gì, chủ yếu chính là có được hay không?"
Triệu Nghị lắc đầu: "Tôi thấy là không được!"
Lục Lâm thật muốn đánh nhau với anh ta: "Đồ cái miệng quạ đen nhà anh, không nói được lời nào tốt lành sao?"
Triệu Nghị vô cùng ngay thẳng, dùng vẻ mặt ‘anh là đồ ngốc à’ nhìn anh ta: "Đại mỹ nhân như đại Ảnh hậu Tô Phù mà anh ấy còn chướng mắt, sao có thể thích một nhân viên nhỏ?"
Lục Lâm bị nghẹn, quên đi, anh không thèm tranh cãi với cái tên thẳng nam ngay cả ruột cũng thẳng này về chuyện thưởng thức phụ nữ nữa.
Trong phòng, một cô gái mặc trang phục công sở gợi cảm đứng ở giữa phòng làm việc của Chủ tịch, vẻ mặt ngượng ngùng ửng hồng như quả táo, thật ra là có chút sợ hãi, chỉ là nhìn thấy vị Chủ tịch từ trước đến nay đều giống như thiên thần cách mình gần như vậy, trong nháy mắt đủ loại mơ mộng liền chiếm cứ đầu óc, ví dụ như cô ta là người mà Chủ tịch tự mình cho người gọi tới, ví dụ như cô ta là người phụ nữ duy nhất được Chủ tịch gọi vào, ví dụ như Chủ tịch vẫn luôn nhìn cô ta.
Đây không phải có nghĩa là Chủ tịch để ý đến mình sao? Chủ tịch để ý đến mình.... Ý nghĩ này giống như ma chú xoay chuyển trong đầu cô ta.
Tim đập gia tốc, đầu óc biến thành tương hồ, vẻ mặt ngượng ngùng ửng hồng như muốn nhỏ máu, dưới chân lâng lâng giống như đang dẫm lên bông, làm gì còn cảm thấy sợ hãi nữa? Trong lòng tràn ngập bong bóng màu hồng phấn, cố nén để chân không mềm nhũn, giọng nói mềm mại thấp thỏm: "Chủ. . . . . . Chủ tịch, ngài tìm tôi. . . . . . Có việc sao?"
Ngẩng đầu đối diện với cặp mắt lợi hại kia, niềm vui tràn ngập trong lòng trong nháy mắt bị đóng băng, có điều sức hấp dẫn của Tư Dận Diễn thật sự là quá lớn, cô ta vẫn không đành lòng lùi bước, đây chính là cơ hội của cô ta.
Đánh bạo bước về phía trước, đưa tay vén vài sợi tóc tỏ ra phong tình quyến rũ: " Chủ tịch! Tôi. . . . . . Tôi tên là. . . . . ."
2: Không phải cô ấy thì không thể?
"Triệu Nghị!" Tư Dận Diễn đột nhiên mở miệng cắt ngang, cô gái kia đột nhiên ngẩng đầu lên, đã thấy Tư Dận Diễn xoay người sang chỗ khác.
Triệu Nghị vội vàng đẩy cửa bước vào, quét mắt nhìn cô gái đang luống cuống tay chân đứng ở đó, không có chút bất ngờ nào: "Đi ra ngoài đi!"
Cô gái không cam lòng: "Chủ tịch! Tôi. . . . . ."
Triệu Nghị lập tức bước đến, một tay che miệng cô ta lại, một tay kiềm chế cổ tay cô ta, trực tiếp tha đi. . . . . .
Lục Lâm vô cùng có mắt nhìn đóng cửa lại, tiếp đó liền nhìn thấy Triệu Nghị đã ném cô gái kia vào trong thang máy, đóng cửa lại, Lục Lâm đỡ trán: "Tốt xấu gì cũng là một phụ nữ, anh không thể dịu dàng một chút sao?"
Cho dù Chủ tịch không thích, nhưng mà người ta cũng là một cô gái mềm mại xinh đẹp, cần phải bạo lực như vậy sao? Loại đàn ông này, ế tới già đi nha!
Triệu Nghị mới không thèm để ý, phụ nữ mà thôi, có gì đâu chứ? Anh còn từng giết rồi đấy!
"Ha hả, anh sống cả đời với tay phải của anh đi!" Làm quân nhân đến đầu óc choáng váng rồi.
Bên trong truyền đến tiếng gọi của Tư Dận Diễn, Lục Lâm đẩy cửa đi vào, vẻ mặt lập tức nghiêm túc: "Chủ tịch!"
Tư Dận Diễn xoa bóp trán, chỉ chỉ tài liệu ở bên cạnh: "Xử lý!"
Lục Lâm nhìn ra được tâm trạng của Tư Dận Diễn không tốt, nhanh chóng cầm tài liệu rồi đóng cửa chạy lấy người.
Thân hình cao lớn đứng trước cửa sổ sát đất, rút từ bên cạnh ra một điếu thuốc, châm lên, khói thuốc lượn lờ, khiến cho gương mặt tuấn tú của anh tăng thêm vài phần thần bí, từ trước đến nay luôn là người bày mưu tính kế, giờ phút này hiếm khi lại cảm thấy rối loạn trong lòng.
Từ trước đến nay Tư Dận Diễn chưa bao giờ cảm thấy mình bị bệnh, nhưng mà sự thật chính là anh có chứng bệnh hơi ghét phụ nữ, anh cũng không biết là bệnh này có từ bao giờ, dù sao lúc phát hiện, anh đã không thể tiếp nhận được bất kỳ người phụ nữ nào đến gần.
Lúc ở trong quân đội cũng không thể thiếu việc nói bậy cùng chiến hữu, thời điểm mười bảy mười tám tuổi cũng từng có sự xao động của thiếu niên, phản ứng sinh lý vào buổi sáng cũng là bình thường, chỉ là không thể tiếp nhận được việc phụ nữ tới gần, hơn nữa tuổi tác càng lớn anh lại càng bình tĩnh, thậm chí còn cảm thấy mình không cần phụ nữ.
Việc cưới Diệp An Cửu, chẳng qua là lúc lựa chọn thì nhớ tới còn có một người như cô, anh sẽ cố gắng làm tròn trách nhiệm và nghĩa vụ của một người chồng, anh cho rằng mọi thứ sẽ giống như lý trí của anh mong muốn, nếu không phải là đêm đó xảy ra việc ngoài ý muốn, anh cũng không biết mình còn có khát vọng mãnh liệt như vậy đối với phụ nữ.
Anh cảm thấy có lẽ nào là do mình kìm nén quá mức, cho nên hôm nay lúc nhìn thấy một người có dáng người không khác biệt lắm, anh đã muốn thử xem là có cảm giác hay không, nhưng mà không được, thậm chí nhìn thêm một cái cũng đã khó chịu, chẳng lẽ không phải là cô ấy thì anh không thể sao?
Một người vợ bị ép buộc phải viết giấy chứng nhận với anh, từ khi nào mà anh đã lưu lạc đến nước này rồi?
1: Tô Phù