Thượng Cảnh Uyển.
Diệp An Cửu dừng xe trước cửa với tâm trạng phức tạp, ngày đó cô bỏ đi như chạy trốn, hôm nay lại tự mình lái xe trở về.
Cô không muốn về, nhưng mà trong lòng lại không cam lòng, cô muốn tìm Tư Dận Diễn hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc sự tồn tại của cô là gì.
Anh xem cô là gì? Anh ghét cô như vậy, thì vì sao phải đăng ký kết hôn với cô? Hay là kết hôn với cô chỉ là vì để báo cáo kết quả với trưởng bối? Tác dụng của Diệp An Cửu cô chỉ là để làm vật trang trí thôi sao?
Anh phải nói rõ ràng để cô có thể tìm được vị trí của mình, lần sau nếu phải làm người trong suốt thì có thể thức thời mà tránh xa ra, không cần ngốc nghếch sấn tới để rồi bị anh nhăn mặt.
"Phu nhân! Cô về rồi!" Chú Tống bảo vệ cửa chào đón: "Ngày hôm qua dì Lan còn nhắc tới cô đó, cô và tiên sinh không trở về, luôn cảm thấy Thượng Cảnh Uyển này thiếu cái gì đó!"
Diệp An Cửu chuẩn bị bước xuống xe thì hơi ngừng một chút: "Anh ấy không ở đây?"
"Bình thường tiên sinh đều ở nhà cũ, bởi vì kết hôn mới chuyển ra ngoài!"
Diệp An Cửu ngồi trở lại xe: "Tôi đến công ty tìm anh ấy!"
Dựa vào một chấp niệm mà đi tới Hoa Tư, nhìn tòa cao ốc chọc trời cao không thấy đỉnh kia, Diệp An Cửu mới cảm nhận được rõ ràng Tư Dận Diễn sở hữu một đế quốc thương nghiệp lớn mạnh cỡ nào.
Gọi điện thoại cho Tư Dận Diễn, vẫn một mực không bắt máy, muốn đi vào công ty, lại bị bảo vệ ở cửa cản lại: "Cô ơi, xin hỏi cô có hẹn trước không?"
Cô có thể nói có sao? Tư Dận Diễn không nhận điện thoại của cô, dù cô muốn hẹn trước cũng không hẹn được.
"Tôi đến tìm người, hình như anh ấy không nghe thấy tôi gọi, để tôi nhắn tin và đợi anh ấy!"
Diệp An Cửu ngồi vào ghế sofa ở khu vực chờ, nhắn cho Tư Dận Diễn một tin nhắn, thật ra trong lòng cô cũng không chắc, không biết một người bận rộn như anh có nhìn đến tin nhắn hay không.
Quả nhiên, nửa tiếng đồng hồ trôi qua, một chút động tĩnh cũng không có, nhân viên bảo vệ kia thân thiện bước đến: "Cô muốn tìm ai vậy? Hay là cô nói xem người đó ở bộ phận nào, tên là gì, có thể nhờ lễ tân gọi điện thoại giúp cô một chút!"
Diệp An Cửu nghĩ thấy cũng đúng, đi đến quầy lễ tân mỉm cười ngọt ngào với nhân viên lễ tân, nói: "Tôi tìm Tư Dận Diễn, cô nói cho anh ấy biết tôi họ Diệp là được!"
Vẻ mặt của nhân viên lễ tân trong nháy mắt thay đổi, vừa định khách khí nói hai câu, bất chợt lại nhìn thấy phía sau có người đi tới, lập tức cười đến vô cùng sáng lạn thân thiết: "Cô Tô! Cô tới tìm Chủ tịch sao?"
Một giọng nói dịu dàng mềm mại mỉm cười trả lời: "Hẹn mười giờ rưỡi, chỉ là cũng không thể để cho anh ấy đợi được, cho nên đến sớm một chút!"
Nhân viên lễ tân cười đến híp mắt: "Cô Tô khách khí rồi!"
2: Tô Phù
Diệp An Cửu quay đầu nhìn về phía người bên cạnh, không ai khác, chính là người phụ nữ mà cô đã gặp hai lần ở bên cạnh Tư Dận Diễn.
Nhận ra Diệp An Cửu đang nhìn mình chăm chú, Tô Phù quay đầu, đều nói phụ nữ xinh đẹp nếu gặp được một người phụ nữ khác cũng xinh đẹp giống mình thì sẽ có cảm giác nguy cơ, nhưng mà Tô Phù lại không cảm thấy thế, Diệp An Cửu rất được, nhưng mà dù sao cũng chỉ mới hai mươi tuổi, lực công kích có thừa, nhưng mà lại không đủ ý vị, có chút non nớt.
Cô ta theo thói quen nở một nụ cười thân thiện: "Thật xin lỗi! Có phải là tôi quấy rầy đến cô không?"
Nhân viên quầy lễ tân nghe xong thì chế giễu nói: "Cô gái này cũng muốn gặp Chủ tịch, chỉ là không có hẹn trước!"
Tô Phù không để ý, đàn ông ưu tú thì luôn không thể thiếu phụ nữ ái mộ, phụ nữ thông minh thì không nên ghen, chỉ cần nắm chắc người đàn ông kia là được.
Cho nên cô ta nghe xong chẳng những không giận, mà ngược lại cười càng thêm ôn hòa rộng lượng: "Có thể nói cho tôi biết tên của cô không? Tôi có thể giúp cô báo cho anh ấy một tiếng!"
Diệp An Cửu thật sự không thể nhận ý tốt của cô ta, tuy rằng lời nói ra nghe thì dịu dàng, nhưng giữa những câu chữ lại biểu đạt ý tứ là mối quan hệ giữa cô ta và Tư Dận Diễn rất thân mật, thân mật đến mức có thể không e ngại có phụ nữ khác tới gần Tư Dận Diễn, cũng không sợ có phụ nữ khác tranh giành với cô ta.
Không tiếng động chèn ép người khác, nhưng lại làm cho người ta không cảm thấy có chút kiêu ngạo nào, chỉ cảm thấy khách khí ôn hòa có lễ. Nếu so sánh mà nói, thì hiển nhiên là Diệp An Cửu còn chưa tu luyện đến nơi đến chốn.
Nếu Diệp An Cửu chỉ là một người một lòng muốn quấn lên người Tư Dận Diễn, thì có lẽ giờ phút này cô sẽ cảm thấy xấu hổ và tức giận, nhưng mà cô không phải, cô không tức giận, mà chỉ cảm thấy buồn cười, buồn cười Tô Phù, bởi vì cô ta lại đi tuyên bố chủ quyền với vợ hợp pháp của Tư Dận Diễn, cô cũng buồn cười, vì đều đã nói rõ ràng rồi, cô lại còn nhất định phải tới để hỏi rõ kết quả, tự rước lấy nhục sao?
Nghĩ vậy Diệp An Cửu liền mỉm cười, cười nhẹ nhàng khiến lòng người ngẩn ngơ: "Không cần, có lẽ anh ấy cũng không muốn nhìn thấy tôi!"
Ánh mắt dừng ở trên người Tô Phù, hôm nay cô ta mặc một bộ jumpsuit màu đen, cổ chữ V khoét sâu ôm sát da thịt, làm nổi bật làn da trắng nõn mềm mại, eo thon thắt lưng ngọc, phía dưới là quần ống rộng, khi hợp lại giống như là một chiếc váy, chất vải mềm nhẹ, lúc đi lại sẽ tung bay nhẹ nhàng.
Nửa người trên là cổ chữ V khoét sâu, lộ ra một mảng da thịt khêu gợi phía sau eo, phía dưới lại kín đáo, mười phần tiên khí, một sự kết hợp giữa yêu tinh và tiên nữ; mà bộ quần áo này còn có một chỗ rất bắt mắt, chính là bên eo có một hình thêu, giống như là logo, bên ngoài có hình giọt nước mắt màu đỏ tươi, ở giữa thêu một cánh chim.
Nhìn thấy logo này, Diệp An Cửu mím môi, xoay người đi ra ngoài: "Quần áo rất đẹp!"
Hủy, bồi thường theo hợp đồng cho cô ta!
Diệp An Cửu thật sự bình tĩnh như vậy? Đương nhiên là không, cô đang nghẹn cơn tức, khó chịu không có chỗ phát tiết đây này.
Cô ngồi vào trong xe, buồn bực một hồi lâu rốt cuộc vẫn gọi một cuộc điện thoại, tiếng chuông vang lên vài tiếng bên kia mới bắt máy, là một giọng nam nhẹ nhàng nhưng lại không mất đi từ tính, lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Tiểu Diệp Tử! Tôi xuất hiện ảo giác sao? Sao lại nhìn thấy cô gọi điện thoại cho tôi chứ?"
Người bên kia điện thoại là Hoa Nhan, biệt danh là Hoa Nương, không phải ngụy nương*, mà là tú nương*, một người đàn ông phong lưu, ba mươi bốn tuổi vẫn còn phong vận, lúc uống say sẽ cầm kim chỉ điên cuồng thêu hoa.
*ngụy nương: nam ăn mặc như nữ
*tú nương: người chuyên thêu thùa may vá
Anh ta kinh doanh một cửa hàng thời trang cao cấp, cửa hàng tên là Lucifer’s Tears, quần áo là hàng tự thiết kế, mỗi mẫu thiết kế chỉ làm một bộ, sau khi khách hàng chọn xong, sẽ dựa theo số đo của khách hàng mà làm theo yêu cầu, đương nhiên, giá cũng không rẻ, một trăm vạn trở lên, tùy thuộc vào mức độ quý giá của vật liệu mà định, không có giới hạn.
Kể từ 6 năm trước, thương hiệu này đã dần bắt đầu nổi lên trong giới những nhân vật nổi tiếng, độc nhất vô nhị, làm theo đơn đặt hàng riêng, cộng với những mẫu thiết kế kia xinh đẹp đến mức khiến cho phụ nữ không thể không rung động, sự yêu thích cái đẹp cùng với tâm hư vinh, dẫn tới mọi người tranh nhau truy đuổi, nhất là các nữ minh tinh, vì mục đích làm nổi bật giá trị con người, dù sứt đầu mẻ trán cũng muốn có một bộ.
Đáng tiếc, quần áo của nơi này một tháng chỉ làm hai bộ, sau khi chọn xong phải xếp hàng đợi hơn nửa năm mới có thể nhận được, cho dù là có tiền cũng chưa chắc đã mặc được.
Diệp An Cửu tựa vào ghế: "Bộ sưu tập Dạ Mị, anh bán cho ai?"
"Đại Ảnh hậu Tô Phù, sao vậy?"
Diệp An Cửu nhướng mày, thì ra còn là Ảnh hậu!
"Toàn bộ đều bán cho cô ta?" Cô nhớ rõ cô vẽ tổng cộng 7 bộ, hợp thành một bộ sưu tập, màu sắc khác nhau, nhưng có điểm chung là đều là sự kết hợp giữa hai loại phong cách bất đồng, thoạt nhìn thì mâu thuẫn nhưng lại sinh ra ra một loại mỹ cảm kỳ lạ.
Đúng vậy, quần áo Tô Phù mặc trên người, là do Diệp An Cửu thiết kế, sau khi cô thiết kế xong sẽ giao cho Hoa Nhan, anh ta phụ trách chế tác và sửa chữa, thành phẩm sau khi bán ra Diệp An Cửu lấy 9 phần, đây có thể nói là nguồn tiền tiêu vặt lớn nhất của Diệp An Cửu trong mấy năm nay.
"Bán! Trọn bộ tổng cộng một trăm ngàn, đặt cọc một nửa tiền, đã cầm đi hai bộ, những bộ khác vẫn còn đang làm!" Hoa Nhan ở bên kia ngáp một cái thật to, thức đêm làm quần áo mệt chết đi được, thiếu ngủ trầm trọng.
"Hủy!"
"Hủy?" Không thể tin được những gì lỗ tai mình nghe được: "Cô nói gì?"
Diệp An Cửu gằn từng tiếng: "Tôi nói hủy, bồi thường theo hợp đồng cho cô ta!"