⬅ Trước Tiếp ➡
Mà Thẩm Ý Quân chỉ cầm lên một bên cây kéo, hung ác cắt xuống.
"Mẹ, vì sao?" Nhìn tóc thật dài rơi xuống đất, Hạ Nhược Tâm chỉ cúi đầu, mặc cho nước mắt đảo quanh trong mắt, tất cả trước mắt đều mông lung, lại rõ ràng, mà mái tóc của cô cũng từ từ không còn.
Cô trở thành một người trọc đầu khác, chỉ là bởi vì giống em gái.
Khi Hạ Nhược Tâm trọc đầu đứng ở trước mặt hai cha con, Hạ Dĩ Hiên cao hứng cười, mà Hạ Minh Chính thì áy náy kéo Thẩm Ý Quân qua, quyết định về sau sẽ đối tốt với cô hơn một chút.
Hạ Nhược Tâm đỏ hai mắt đi ra ngoài, cô đến gương cũng không dám nhìn, lúc này bé gái đã biết đẹp, mà cô, kỳ thật đã đi học.
Cha không thương, mẹ không yêu
"Hạ Nhược Tâm, người quái dị, cha không thương, mẹ không yêu, đầu trọc đầu trọc..." Tất cả trẻ con trong trường học đều đang cười, đều đang khi dễ cô, mà cô chỉ ngồi ở chỗ của mình, lật túi sách, bên trong có một sợi tóc thật dài.
Không phải, không phải, cô không xấu, cô không xấu, cô có ba, có mẹ, nhưng không có người yêu.
Một năm này, Hạ Nhược Tâm bảy tuổi, mà Hạ Dĩ Hiên, sáu tuổi.
"Ba, mẹ, con thi được tám mươi điểm? : " Khi Hạ Dĩ Hiên cầm bài thi 80 điểm nũng nịu, Hạ Nhược Tâm chỉ trốn ở trong phòng nhỏ của mình, trong tay nắm chặt hai bài thi một trăm điểm.
"Mẹ, Tâm Tâm thi một trăm điểm..."
"Đúng rồi, Nhược Tâm thi bao nhiêu?"Lúc này Hạ Minh Chính mới nhớ tới còn có một đứa con gái. Sắc mặt Thẩm Ý Quân hơi thay đổi một chút : "Nó rất ngốc, được 60 mà thôi." Mà Hạ Dĩ Hiên nghe được từ 60 điểm kia, lại cười càng thêm vui vẻ.
"Không sao : " Hạ Minh Chính an ủi vợ: " Xem như Nhược Tâm thi được 50 điểm: "Hạ gia vẫn nuôi được đứa con gái này.
Hạ Nhược Tâm chỉ nhìn một nhà ba người họ, đóng cửa lại.
Buổi tối, Thẩm Ý Quân sửa toàn bộ bài thi lại một lần, phía trên viết số 60 thật to: " Nhớ, Nhược Tâm, không thể nói cho Dĩ Hiên con thi được một trăm điểm. Con chỉ có thể kém hơn Dĩ Hiên, bời vì, con là chị, cho nên phải nhường em."
Hạ Nhược Tâm chỉ chết lặng gật đầu, cô biết, cô là chị, phải nhường em gái.
Nhược Tâm phải thi âm nhạc, rõ chưa? Một mình em gái cô đơn, Hạ Nhược Tâm chỉ chết lặng thu hồi giá vẽ của mình, cômuốn thi luôn là mỹ thuật, chỉ là, cô biết, trong nhà này, tất cả, cô đều không có cách nào thay đổi, bọn họ để cho cô làm cái gì, cô phải làm cái gì?
Cho nên, cô từ bỏ mỹ thuật cô yêu nhất, dự thi môn âm nhạc cô không am hiểu, mà Hạ Dĩ Hiên cho tới nay đều là công chúa, mà cô chỉ là vật nền bên cạnh công chúa, cô không thể xinh đẹp hơn con bé, không thể mạnh hơn nó, không thể học giỏi hơn nó, thậm chí lúc thi đại học, Hạ Dĩ Hiên thi D, mà nàng chỉ có thể thi D, kỳ thật, thành tích của cô, hoàn toàn có thể thi A.
Một năm kia, cô nhìn đề thi trong tay, nắm bút, cuối cùng viết tên của mình ở phía trên, mà bài thi kia chỉ làm một nửa.
Cô cho là, cô có thể qua cả đời như vậy, sẽ để cho Hạ gia nắm giữ cuộc đời của cô, bao quát, tính mạng của cô, hôn nhân của cô, chỉ là, cô sai lầm, thẳng đến ngày đó, cô gặp được anh.
"Chị, chị xem, đây là bạn trai của em: " Hạ Dĩ Hiên ngọt ngào, tay kéo một người nam, người nam thành thục nội liễm, một thân âu phục thủ công càng sấn thác hơn người, cao quývô cùng.
Khuôn mặt người đàn ông tuấn tú mang theo tôn quý, còn có khí thế bá đạo không cho người sơ sót. Lớn lên có một đôi mắt đen ẩn giấu tia thâm trầm, có rất nhiều tính xâm lược.
Hạ Nhược Tâm chỉ cảm giác có một bàn tay bóp chặt trái tim của mình.
Anh trai nhỏ...
Chỉ cần liếc một chút, cô đã nhận ra anh là anh trai nhỏ nói lớn lên muốn lấy cô, anh đã thay đổi, nhưng cô vẫn nhận ra.
"Ừm : " Người đàn ông chỉ lãnh đạm gật đầu với Hạ Nhược Tâm, sau đó xoay người, đưa tay mơn trớn sọi tóc của Hạ Dĩ Hiên, sau cùng dừng trên chiếc phù bộ thân treo trên cổ cô, trong mắt lóe lên từng vệt màu ấm.
Đời này đềuphải cảm ơn
Mà khóe môi của khẽ câu một chút, lại không nhìn thấy đáy mắt Hạ Nhược Tâm cay đắng.
Anh trai nhỏ, anh biết không? Kỳ thật, em mới là người anh muốn tìm.
Chỉ là, hiện tại, không có bất kỳ người nào tin.
Chị, anh ấy tên tên Sở Luật, là anh Luật của em, Hạ Dĩ Hiên vui vẻ nói, chiếm hữu giống như đem đầu của mình tựa ở trên cánh tay Sở Luật.
Mà Sở Luật lãnh khốc vô cùng, lúc này cũng nhiều hơn một phần dịu dàng không thể gặp.
"Chúng ta đi thôi : " Sở Luật dắt Hạ Dĩ Hiên đi vào Hạ gia, lúc đi qua Hạ Nhược Tâm, thậm chí không có dừng lại nửa bước, Hạ Nhược Tâm chỉ ngơ ngác nhìn bóng lưng của anh, trong lúc nhất thời, nơi trái tim tan nát một chút.
Cô nắm chặt tay của mình, ánh nắng nhàn nhạt rơi vào gương mặt cô, nụ cười có chút thống khổ, vô lực giương lên.
Hạ Minh Chính thì vô cùng hài lòng với Sở Luật, mà Sở Luật chỉ trực tiếp nói thẳng ý đồ mình đến, anh muốn Hạ Dĩ Hiên, mà đối với Hạ Dĩ Hiên là tình thế bắt buộc. Tuy nhiên Hạ Minh Chính cho là anh cuồng vọng một chút, nhưng Sở Luật có sự cuồng vọng tiền vốn là người thừa kế của gia tộc Sở thị, đưa hòn ngọc quý vào tay anh sẽ không bạc đãi bọn họ.
Hạ Nhược Tâm chỉ ngơ ngác nhìn Sở Luật, không có ai biết, lúc này, cô nuốt nước mắt vào bụng.
Cô đi trở về phòng của mình, ở chỗ này, cô vĩnh viễn chỉ là một người ngoài mà thôi, nếu như có thể, cô tình nguyện cùng mẹ sống quãng thời gian kham khổ.
Mà về sau, Sở Luật trở thành khách quen Hạ gia, cô không chỉ một lần muốn qua nói cho anh biết, cô mới là người anh từng ưng thuận hứa, chỉ là, mỗi một lần lời đến khóe miệng, chỉ có thể vô lực thu hồi.
Bời vì, cô phát hiện, đối với bất kỳ người nào anh đều vô cùng đạm mạc, lại chân chính yêu Hạ Dĩ Hiên, một hứa hẹn hồi nhỏ, một phần chân chính, Hạ Nhược Tâm thua xa Hạ Dĩ Hiên.
Cô đóng cửa lại, thu hồi ánh mắt của mình, đóng mình trong căn phòng nhỏ.
Khi cửa mở ra, cô vẫn duy trì động tác kia, hai tay của cô ôm thật chặt đầu gối của mình, vô thần nhìn ra bên ngoài, mà rơi vào mặt cô là phần vỡ vụn yếu ớt.
Cô là người, cô không phải gỗ, cô sẽ đau, cũng sẽ đau nhức.
"Tâm Tâm..." Giọng của người phụ nữ vang lên, có chút cảm giác không thân thiết, cô quay đầu lại, thấy được không biết từ lúc nào Thẩm Ý Quân đứng ở trước mặt cô.
⬅ Trước Tiếp ➡