⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Nhược Tâm, tốt nhất cô đừng chết, xem như cô chết, tôi cũng không có bỏ qua cho cô, trên mặt của anh bình tĩnh, nhưng chỉ có anh biết, hạ thân cô ra máu, kỳ thật đã để thân thể của anh có một loại hàn ý không cách nào nói ra.
Trong phòng bệnh, Hạ Nhược Tâm chỉ nằm ở nơi đó, mạch máu trên cánh tay cực kỳ rõ ràng.
"Ừm, cô ấy thế nào?" Hai tay Sở Luật đặt ở trong túi, mắt đen không có nửa phần cảm xúc. Giống như bên trong nằm chỉ là một người xa lạ, mà không phải cô vợ anh vừa mới kết hôn.
"Sở tiên sinh..." Bác sĩ có chút khó tả.
"Nói : " Sở Luật vẫn động tác như vậy, giống như còn có một chuyện không dễ có thể thấy được.
"Là như vậy, Sở tiên sinh : "Bác sĩ hít một hơi thật sâu : " Tử cung Sở phu nhân nhận va chạm nghiêm trọng, như vậy sau này sẽ tạo ảnh hưởng rất lớn trong sinh đẻ, chẳng qua,mọi người không cần lo lắng, chỉ là khó thụ thai không có nghĩa là sẽ không."
Nói đến đây, bác sĩ an ủi người đàn ông này.
Sở Luật lại nhấc một con mắt : " Ông nói là, về sau cô ta không cách nào sinh?" Anh hỏi tuyệt tình tuyệt ý, đến bác sĩ cũng bị hỏi ngơ.
"Tôi không phải ý tkia, Sở tiên sinh..."
"Tôi hỏi có phải về sau cô ta không thể sinh hay không?" Sở Luật cắt đứt lời bác sĩ, anh quan tâm chỉ có cô còn có thể sinh hay không.
Bác sĩ sửng sốt một chút, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Không thể sinh, thật tốt
"Đúng vậy, Sở sinh trước."
Mà khóe môi Sở Luật lại làvô tình câu một chút, dạng này rất tốt.
Anh quay người đi ra ngoài, anh nói qua, đây là cô nên nhận, con của anh chỉ có Dĩ Hiên mới có thể sinh, những người phụ nữ khác, không xứng. Nhất là cô, Hạ Nhược Tâm, để cho cô có con của Sở gia họ, anh còn sợ, đứa bé kia cũng ác độc giống cô.
Bác sĩ chỉ đồng tình nhìn thoáng qua cô gái bên người, quả nhiên nhà có tiền không phải tốt như vậy. Khi cửa phòng bệnh đóng lại, không có người nhìn thấy lông mi Hạ Nhược Tâm khã động, dính đầy nước mắt nhỏ vụn.
Tay của cô đặt ở trên bụng của mình, về sau, cô cũng không thể sinh bảo bảo, thật sao? Về sau không có người gọi xô là mẹ, cô che miệng của mình, cẩn thận đè nén tiếng khóc của chính mình.
Trong bệnh viện, cô chỉ trống rỗng mở to một đôi mắt, bọn họ để cho cô uống thuốc, cô liền uống thuốc, để cho cô nghỉ ngơi, cô liền nghỉ ngơi, mà những ngày này cô nằm viện, không ai đến xem cô.
Hạ gia hận cô, mà Sở Luật cũng hận cô.
Vài ngày sau, cô về tới Sở gia, biệt thự hào hoa vô cùng chỉ để cho cô lộ vẻ càng thêm nhỏ bé, mà người giúp việc thấy được cô, cũng chỉ khẽ liếc một chút, sau đó lại ném cho cô một bộ đồ.
Trở về, vậy thì làm việc, thiếu lười biếng, khô khan lạnh lẽo cứng rắn, Hạ Nhược Tâm chỉ nhận lấy bộ đồ, đi qua tân phòng của mình, chết lặng đổi xong quần áo, cô đi ra ngoài, cô vốn cũng không phải là đại tiểu thư của Hạ gia, cô chỉ là bé gái mồ côi được gửi nhờ nhà Hạ gia mà thôi, cô cũng không phải là người của Sở gia, chỉ là giúp việc Sở Luật cưới về mà thôi.
Trên bàn để một tờ báo, cô cầm lên, chỉ là, nhìn một chút, lại đỏ cả vành mắt, đó là một ảnh chụp trong hôn lễ của cô, trong hôn lễ, cô lấy một loại tư thế cực kỳ chật vật ngã xuống đất, đôi chân xấu hổ mở to vô cùng.
Tổng tài phu nhân Sở thị Hạ Nhược Tâm, tân hôn lộ ánh sáng, là cố ý hay là cố ý.
Cô buông tờ báo trong tay xuống, nắm chặt tay của mình.
"Thì ra, chỉ là một dâm phụ, trách không được thiếu gia không thích, làm sao sánh được Dĩ Hiên tiểu thư, em gái thanh thuần xinh đẹp, chị gái độc như rắn độc, còn sinh trưởng một gương mặt thanh thuần." Người làm nữ đứng ở một bên thỉnh thoảng chế nhạo.
Mà nói để Hạ Nhược Tâm không chịu nổi mà hai mắt hiện lên một tầng hàn ý, cô là dâm phụ, cô ngoan độc. Cái gì cô đều không tốt, cô kém Hạ Dĩ Hiên.
Bời vì, cô chỉ là Hạ Nhược Tâm, cho nên, cái gì cô cũng không được sao?
Cô chỉ cứng ngắc thân thể của mình, từng bước từng bước rời khỏi nơi này, đóng chính mình lại, cô nằm sấp ở trong chăn, lại nghẹn ngào khóc rống một lần.
Không biết khóc bao lâu, từ bên ngoài truyền đến tiếng cửa phòng mở, để cho cô vội vàng ngồi dậy, mà Sở Luật thì cả người hơi rượu, vô cùng lạnh lùng nhìn cô một cái, sau đó, phòng tắm giống như truyền tới tiếng nước chảy ào ào, Hạ Nhược Tâm chỉ ôm chặt thân thể chính mình, không ngừng run rẩy.
Lại muốn bắt đầu sao? Tay của cô đặt ở trên bụng của mình, nói cho cô, cô còn có cái gì có thể lấy mất đi, chỉ là, vì cái gì, cô vẫn không hối hận, vẫn không hận anh. Bời vì, cô biết, anh còn thống khổ hơn cô.
Cửa phòng tắm mở ra, Sở Luật để trần đi ra, anh cũng không gầy, cũng không có cơ bắp nhiều, chẳng qua, rèn luyện lâu dài lại để cho anh có thể trạng cực tốt.
Hạ Nhược Tâm chỉ nhìn thoáng qua, sau đó quay mặt đi.
"Còn giả thuần tình, không phải đều nhìn qua rồi sao ?" Lại là lời nói lạnh nhạt, Hạ Nhược Tâm lại chỉ nhẹ nhàng cắn môi một chút, anh sai, cô không có nhìn qua, hai lần, anh chỉ tra tấn cô, căn bản cũng không từng cởi qua quần áo.
Dĩ Hiên
Hơi thở ấm áp tới gần, Hạ Nhược Tâm chết lặng nằm xuống, cô đóng chặt hai mắt, chờ đợi loại tra tấn tiến đến, chỉ là nửa ngày, người đang ông bên người cũng không có bất kỳ động tác gì.
Cô mở ra cặp mắt của mình, lại chỉ nhìn thấy ánh người đàn ông khinh thường : " Cô cho rằng tôi muốn chạm vào cô như vậy sao?" Anh cười lạnh một tiếng, xoay người, một mình kéo chăn che kín.
Lúc này Hạ Nhược Tâm mới cẩn thận kéo qua một góc chăn, co chính mình lại, rõ ràng hai người nằm ở trên một cái giường, nhưng giữa bọn họ không có yêu, chỉ có hận.
Mà cô không biết, Sở Luật đưa lưng về phía cô nắm chặt ngón tay của mình một chút, trong tròng mắt đen lóe lên chật vật, anh vậy mà phát hiện, vừa rồi, anh đối với người phụ nữ này, vậy mà không đành lòng.
Nhất là bộ dạng cô ủy khuất, anh lại mềm lòng như thế.
Nhưng rất nhanh, anh lại gợi lên khóe môi của mình, không đúng, anh chỉ là sợ, chơi đùa chết cô mà thôi, bọn họ còn nhiều thời gian.
Mà Hạ Nhược Tâm lại nhẹ nhàng đánh một cái rùng mình, thỉnh thoảng lông mi thật dài khẽ động.
"Dĩ Hiên, Dĩ Hiên..." Thỉnh thoảng tiếng rên rỉ truyền đến trong tai cô, cô đột nhiên bừng tỉnh, người đàn ông bên cạnh thống khổ nỉ non lấy, mà mỗi một cái tên đều sẽ để cho trái tim cô không ngừng co rút.
"Anh trai nhỏ..." Môi của cô hơi hơi khép mở, lại không có bất kỳ tiếng nào.
⬅ Trước Tiếp ➡