⬅ Trước Tiếp ➡

quần áo đứng tắm, nước chảy qua thân thể, cô hơi nghiêng đầu nhìn mình trong gương, trên người vẫn còn ít dấu vết chưa hết trên làn da trắng nõn hết sức chói mắt.
Cô còn nhớ mọi chuyện năm đó, lần đầu tiên cùng Lăng Chu thuê một căn phòng đơn, hai người vô cùng căng thẳng, cố gắng nửa ngày không thành công, cuối cùng thành công lại khiến cô đau chết, liều mạng đấm vào bả vai Lăng Chu, vừa khóc vừa gào, la lối om sòm, Lăng Chu trán rịn mồ hôi, khóe mắt đỏ ửng, nói với cô, anh cũng không nhúc nhích được.
Sau lần đầu tiên đó, cô bao ngày không thèm nhìn đến Lăng Chu, khiến anh như cái đuôi, tội nghiệp đi theo sau, cô cũng không thèm phản ứng gì, qua một tháng, cô mới nói chuyện lại với anh, nhưng lần thứ hai Lăng Chu hôn cô, cô lập tức tránh xa, sau đó anh không còn cách nào khác, không biết mượn được ở đâu cái bàn, để trong căn phòng anh thuê, cho cô nhìn.
Sau đó suy nghĩ lại, mặc dù người con trai như Lăng Chu, đối với chuyện này lại vô cùng hăng hái, hào hứng nghiên cứu, các loại tư thế, các loại Phương pháp, khi đó Sở Dĩnh thật sự nghĩ sẽ gả cho anh, giống như sự kỳ vọng của mọi người, kim đồng ngọc nữ hạnh phúc bên nhaụ Khi đó, cô thậm chí đã lên kế hoạch với Lăng Chu sẽ sinh hai đứa con, một trai một gái, con trai giống cô, con gái giống Lăng Chu, bởi vì Lăng Chu nói, tính cách của cô không ổn, nếu con gái giống cô, tương lại khong thể tìm được người đàn ông nào bao dung như anh.
Lăng Chu chẳng qua là tự khen mình, nói với cô “Dĩnh nhi, em tốt với anh một chút, đừng nổi cáu với anh, nếu anh chạy mất, em không tìm nổi Lăng Chu thứ hai đánh không đỡ, mắng không nói lại như anh đâụ” Sở Dĩnh nhắm mắt lại ngẩng đầu lên, nước xối lên mặt,như xối vào lòng cô “Dĩnh Nhi, xong chưa, cháo sắp nguội rồi.” Sở Dĩnh nháy mắt hồi hồn “Vâng Xong rồi ạ” Khóa vòi hoa sen, nhanh chóng lau khô người, mặc quần áo, lau đầu, Lăng Chu đã là chuyện cũ, cô còn nhớ đến hắn làm gì… Sở Dĩnh cúi đầu nhìn đồng hồ, đã sắp năm giờ, dọn dẹp lại đồ đạc trên bàn, chỗ của cô ở công ty không lớn, ưu đãi cũng bình thường, được cái gần công ty, chỉ cần qua đường là tới căn hộ cô mới mua, là loại nhà dành cho những hộ ít người, vì cách bệnh viện không xa nên mặc dù giá không rẻ lắm nhưng Sở Dĩnh vẫn mua.
Sở Dĩnh rất thích thiết kế của căn hộ, nhà đầu tư tính toán rất tỉ mỉ, một khu nhà cao tầng, ít nhất cũng đến 50 tầng, nhưng giữa các tầng lại có thể thêm tầng, tận dụng hết không gian, đó là những tầng nhỏ trong từng căn hộ, mặc dù giá tiền không thấp, nhưng xem như mua một tầng được tặng một tầng, rất có lời, mặc dù kém quá xa căn nhà ngày xưa cô ở, nhưng cũng không tệ, cô đang sửa chữa cũng tốn tầm hai mươi vạn là có thể ở thoải mái.
Lúc dẫn mẹ đến xem, bà rất thích, nhưng vẫn lo lắng hỏi ở đâu ra nhiều tiền đặt cọc thế mua trả góp .
Sau này mỗi tháng phải trả tiền nhà, lại thêm bệnh tật của bà, có áp lực lớn quá không?
Sở Dĩnh nghe cảm thấy lòng chua xót, đã qua hơn nửa đời người, mẹ cô lúc nào mới hết nỗi lo lắng.
Ông ngoại Sở Dĩnh thuộc giới thượng lưu, ban đầu vì mẹ kiên quyết lấy người hai bàn tay trắng


⬅ Trước Tiếp ➡