⬅ Trước Tiếp ➡

vậy không, chúng ta đã qua tuổi ngây thơ rồi, cho nên, đó là kết quả tốt nhất, bây giờ mình không mong muốn gì nữa, chỉ muốn chữa khỏi cho mẹ rồi cùng nhau sống vui vẻ qua ngày.” Sở Dĩnh lấy ra một chiếc chìa khóa, còn chưa mở thì cửa đã bị đẩy từ bên trong ra, Nhạc Thu Mạn đứng bên trong, Sở Dĩnh vừa kéo hành lý đi vào vừa nói “Mẹ, muộn thế này sao mẹ chưa ngủ?” Nhạc Thu Mạn liếc nhìn valy hành lý trên đất nói “Bạn trai Giai Giai về à?” Sở Dĩnh lừa mẹ là bạn trai Giai Giai ở nước ngoài, lâu lâu về thăm, nếu không không biết ứng phó thế nào những lúc Chu Tự Hàn hứng thú đến.
Nhạc Thu Mạn đưa ánh mắt lên con gái, không khỏi đau lòng, đứa nhỏ này từ lúc nào phải chịu khổ như vậy, từ nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay, không phải chịu chút khổ cực nào, bây giờ chuyện lớn như vậy, một mình gánh vác, bà biết rất rõ.
Nhạc Thu Mạn nhìn khuôn mặt không giấu được sự mệt mỏi của con gái, lòng chua xót “Dĩnh nhi, bệnh của mẹ không vấn đề gì, không cần làm phẫu…” Sở Dĩnh bỗng nhào vào lòng mẹ “Mẹ, chuyện này mẹ phải nghe con, ba không còn, nếu mẹ ngộ nhỡ có mệnh hệ gì, con còn sống làm gì nữa?” Nhạc Thu Mạn thở dài vuốt tóc cô “Con đó, quá coi trọng tình cảm, cũng không biết tốt xấu, ba mẹ có thể ở cả đời với con được không?
Sớm muộn gì cũng phải tự con sống, tìm đối tượng hợp ý mà gả cho người ta, sinh con đẻ cái là việc bình thường của người phụ nữ.” Sở Dĩnh nằm trong ngực mẹ lầm bầm “Con không lấy, con chỉ ở với mẹ thôi.” “Đứa nhỏ ngốc này…” Hai mẹ con ngồi trên ghế salon, Sở Dĩnh ôm eo mẹ, núp trong ngực mẹ, Nhạc Thu Mạn bật cười “Lớn thế này rồi còn nhõng nhẽo, Dĩnh nhi, thằng bé Lăng Chu kia không có tin gì sao?” Sở Dĩnh rất lâu mới nói “Mẹ, con và cậu ta đã chia tay, nói không chừng, cậu ta kết hôn, có con lớn rồi, mẹ còn nhớ đến cậu ta làm gì?”Nhạc Thu Mạn mán “Đứa nhỏ đó mẹ thấy được, nếu không phải ba con…” Sở Dĩnh nói “Con và cậu ta không hợp, không phải chuyện của ba thì chúng con cũng không đi chung một con đường được, mẹ, ngủ đi.
Mẹ không thể thức đêm được.” Đỡ Nhạc Thu Mạn vào bên trong nằm xuống, cô mới trở về phòng mình, nằm trên giường, lăn qua lộn lại rốt cuộc ngủ thiếp đi, rồi lại nằm mơ.
Trong giấc mơ, mùa hoa hải đường nở, người thanh niên có khuôn mặt trong sáng đứng dưới tán cây nhìn cô “Sở Dĩnh, mình thích cậu, chúng ta quen nhau đi Có được không?” Khuôn mặt đẹp trai hiếm có đỏ bừng, giống như hoa hải đường đầu cành, hắn đứng đó, cúi đầu nhìn cô, chăm chú.
Sở Dĩnh giật mình tỉnh lại, nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, đã bảy giờ, có tiếng gõ nhẹ, bà Sở đẩy cửa ngó vào “Dĩnh nhi, dậy ăn sáng đi.” Sở Dĩnh xuống giường, vừa tìm áo lót tắm rửa, vừa oán trách “Mẹ ngủ thêm một chút đi.
Làm bữa sáng làm gì, con ăn bên ngoài cũng được.” Nhạc Thu Mạn nói “Con kén ăn, ăn ở ngoài lại không sạch sẽ, có thể ăn ở nhà được thì phải ăn, mẹ hầm cháo, làm món bánh bao đậu con thích nữa.” Biết con gái có thói quen tắm lúc sáng sớm, cũng không càu nhàu nữa.
Sở Dĩnh cầm quần áo vào nhà tắm, trong nhà không có phòng tắm riêng, bồn cầu ở ngay cạnh bồn tắm đơn giản, Sở Dĩnh cởi


⬅ Trước Tiếp ➡