⬅ Trước Tiếp ➡

là cha cô đã cãi nhau với ông ngoại, cho tới chết cũng không muốn nhìn mặt, sau đó cha cô từng bước gây dựng sự nghiệp, mẹ cũng từng đưa cô trở về, đó là một tòa lâu đài rộng thênh thang, mang theo dấu vết năm tháng cổ kính, cuối cùng cũng không đi vào, cô chưa bao giờ gặp mặt ông ngoại, không cho mẹ con họ vào, đó là một gia tộc lâu đời, đến giờ vẫn giữ những quy củ cứng nhắc.
Sở Dĩnh được gặp qua cậu cô, cậu là người tốt, khuyên mẹ cô không cần khổ sở, nói rằng ông cụ đã nghĩ thoáng hơn, chưa tới vài năm, không nói chính xác là đã hơn chục năm trôi qua, cha Sở Dĩnh gặp chuyện, Sở gia chìm trong bùn lầy, thân bằng cố hữu thường xuyên qua lại đều vội vàng tránh né, chỉ sợ vạ lây, bị dính bùn.
Thời điểm không còn cách nào, mẹ cô cũng không hề tìm ông ngoại cầu xin, cắn răng chịu đựng, Sở Dĩnh rất hiểu mẹ cô, bà không cần sự thương hại tới hai mẹ con, đừng kể tới nghèo túng ra sao, nhưng đó là sự kiêu ngạo cố hữu trong xương tủy, thật ra nghĩ cho kỹ, đó là những thứ vô dụng nhất, chẳng làm ra cơm, chẳng làm ra tiền, thật động lòng người quá Có lúc kỳ quái như vậy, cũng may mẹ con họ đã qua được giai đoạn gian nan nhất, chỉ cần tìm được thận phẫu thuật cho mẹ cô nữa là ổn, Sở Dĩnh cảm thấy vô cùng may mắn khi vẫn còn mẹ bên cạnh.
Công ty hiện tại cô làm là của ông chủ Vương Quang Tiêu tuổi ngoại tứ tuần, một lão già béo phì, tham tiền keo kiệt, còn chưa hêt, nghe đồng nghiệp khác nói, công ty vốn là sản nghiệp của ông bố vợ Vương Quang Tiêu, vì không có con trai nên cho con rể kế thừa, bà chủ chính xác là một con cọp mẹ, Vương Quang Tiêu bị vợ quản nhiều năm thành thói quen, không dám giở trò gì với các mỹ nữ, đây cũng chính là nguyên nhân Sở Dĩnh chọn công ty này, vì cô không muốn gặp phiền toái.
Công ty kinh doanh đồ may sẵn, cũng có chút danh tiếng, cô vẫn làm công việc kế toán, nhưng các phòng ban đều chen chúc trong một tầng lầu, các cabin làm việc san sát, tất nhiên không thể so sánh với Tinh Huy, nhưng đơn giản, nếu có thể, Sở Dĩnh muốn làm việc lâu dài ở đâu, mặc dù ông chủ keo kiệt nhưng bình thường cũng dễ xin phép nghỉ.
Sở Dĩnh vừa xách túi đứng dậy, thì thấy trợ lý Trương của ông chủ từ đầu kia đi đến trước mặt, phủi phủi tay nói “Thoáng một cái đã tới cuối năm, Vương tổng của chúng ta nói, thứ sáu tuần sau sẽ mở cuộc họp mặt thường niên ở Phúc Đỉnh Hiên, công ty chúng ta mặc dù không lớn, nhưng các dạng phúc lợi nên có cũng không ít, đến lúc đó không thể cứ ăn cho xong, mỗi người một tiết mục, khuấy động không khí, cuối cùng rút thưởng, giải đặc biệt là một máy tính bảng kiểu mới, giải nhì là điện thoại di động, giải ba là MP4, cho nên không tham gia, tức là tự bỏ cơ hội rút thăm trúng thưởng.” Sở Dĩnh vẫy tay, Ngô Vân Vân thì thào bên tai cô “Thấy chưa, đây chính là Vương tổng của chúng ta, họp mặt thường niên không bao giờ thuê công ty tổ chức sự kiện, bắt chúng ta tự biểu diễn lấy không khí, công ty bạn học em năm nay thuê cả một công ty chuyên nghiệp tổ chức, đừng nói ăn uống, còn thuê không ít minh tinh, người ta cũng rút thăm trúng thưởng, biết giải đặc biệt là gì không?
Căn


⬅ Trước Tiếp ➡