Chương 5
Lưu Giai cảm giác, cuộc sống khốn khổ này không nên thuộc về Sở Dĩnh, cô vốn phải như năm đó, đẹp đẽ, thanh cao, như mai đầu cành khó chạm, tự mình bung nở, chỉ có người đàn ông xuất sắc như Lăng Chu mới có thể đến gần, nhưng Sở Dĩnh của hôm nay, lại làm người tình bí mật một năm trời cho Chu Tự Hàn, nghe người tình bí mật có vẻ hay, nói trắng ra là, không khác gì gái bao, để cho Chu Tự Hàn gọi là tới, đuổi là đi, chỉ vì tiền, tiền đúng là nguyên nhân của mọi cái ác, mà mình chính là người dẫn mối.
Lưu Giai là một nhân viên nho nhỏ của Truyền thông Tinh Huy, công ty nổi tiếng nhất nước trong việc tạo ra các minh tinh, đã có rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng, ngôi sao danh tiếng ra đời sau khi Chu Tự Hàn tiếp quản.
Chu Tự Hàn là một kỳ tài, giống như vị thần trong giới giải trí, nói anh có thể hô phong hoán vũ cũng không quá phô trương, năng lực tuyệt vời, thủ đoạn tàn nhẫn, tác phong bá đạo, lại có bối cảnh hoành tráng đằng sau tạo cho anh một vương quốc sự nghiệp huy hoàng, có người nói giá trị của Chu Tự Hàn phải đến mười mấy triệu, có người nói, kể cả ngày mai Tinh Huy đóng cửa, chỉ cần có ba chữ Chu Tự Hàn đã nhìn thấy tư chất tự sinh vô hình.
Người đàn ông kia quá mạnh mẽ, ban đầu Lưu Giai không muốn cho Sở Dĩnh tiếp xúc với anh một chút nào, cảm giác như đưa dê vào miệng sói, mặc dù Sở Dĩnh cũng không phải là dê, nhưng muốn giở trò dưới con mắt lạnh lùng của Chu Tự Hàn, nếu bị anh phát hiện, hậu quả rất khó lường, một khi Sở Dĩnh nói thì đã chọn Chu Tự Hàn rồi.
Sau khi cha Sở Dĩnh chết, Sở gia trở nên bấp bênh, Sở Dĩnh đưa mẹ ra khỏi tòa thành mới ở được vài năm, mẹ cô lại phát hiện bị thận, đây là căn bệnh đốt tiền, định kỳ phải dùng thuốc, đúng hạn phải chạy chữa, kể cả Sở Dĩnh có công việc tốt đến mấy, cũng không chống đỡ nổi, huống hồ còn mất một khoản phí phẫu thuật khổng lồ, một khi tìm được thận phù hợp phải làm phẫu thuật cắt ghép rồi phẫu thuật kháng dị vật, tất cả đều là những khoản vô cùng lớn.
Thứ có thể bán được với giá khá nhất bây giờ của Sở Dĩnh ngoài hai bàn tay trắng chính là gương mặt và thân thể này, thay vì phải đi khách sạn với các loại đàn ông khác nhau, cô thà lựa chọn phục vụ một người, hơn nữa, Chu Tự Hàn vốn là người nổi danh hào phóng, Lưu Giai bình thường cũng nói với cô không ít các loại scandal của anh.
Sở Dĩnh dứt khoát từ chức, nộp đơn vào phòng tài vụ của Tinh Huy, Lưu Giai lại vì bạn bè thân quen tạo điều kiện cho Chu Tự Hàn có hứng thú với cô ở cuộc họp thường niên của công ty, đây là một kế hoạch được chuẩn bị kín đáo, hơn nữa tương đối thuận lợi, bắt đầu thuận lợi, kết thúc cũng thế.
Lưu Giai thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng có cảm giác tội ác ghê gớm, giống như một tay cô đã đẩy Sở Dĩnh vào vũng bùn lầy, Lưu Giai thì thầm “Sở Dĩnh, khổ nạn đều qua rồi, sau này chỉ còn lại những chuyện tốt thôi đúng không?”Sở Dĩnh dang tay ôm lấy cô “Giai Giai, cảm ơn cậu, cậu không phải tự trách, không có cậu, mình không biết đã phải đi với bao nhiêu người đàn ông, cậu nói mình còn cách nào khác trong thời gian ngắn kiếm được nhiều tiền như