Chương 4
gân, lộ rõ sự mệt mỏi, Lưu Giai rất đau lòng kéo kéo tấm chăn cho cô, thở dài.
Một năm nay Sở Dĩnh sống như một con hát hóa trang lên sân khấu, đâu còn là cô nữa, Lưu Giai không bao giờ quên bộ dạng lúc cô chuyển vào lớp 11.
Trường tỉnh số 1 của họ là trường trọng điểm của cả nước, lớp họ còn là lớp chọn, lẽ ra không thể tiếp nhận học sinh chuyển trường, thế nhưng một năm lại thêm một năm, hết Sở Dĩnh lại đến Lăng Chụ Hai người tự nhiên cứ như hoàng tử công chúa xuống thánh đàn, chói mắt, xuất sắc, mặc dù không thích nhau nhưng cố chấp như nhau, giống như bầu trời và mặt đất, thật sự lại là kim đồng ngọc nữ, sau đó thật sự ở bên nhaụ Đến các giáo viên trong trường đều biết, cũng giả vờ câm điếc, bởi vì họ quá xứng đôi, nhưng có xứng đến mấy chăng nữa thì kết quả vẫn là chia tay, quả thật không ai nghĩ tới.
Lưu Giai lái xe vào căn hộ Sở Dĩnh thuê, lay khé “Sở Dĩnh, đến rồi, lên tắm trước đi Mình chờ cậu dưới này.” Lưu Giai đợi dưới lầu 20’, Sở Dĩnh đã xuống, kéo theo một valy hành lý, khuôn mặt dầy son phấn trở về diện mạo thật sự, gầy gò nhưng xinh đẹp, Lưu Giai không khỏi thở dài, đây mới là Sở Dĩnh.
Sở Dĩnh ngồi lên, Lưu Giai do dự một chút rồi nói “Sở Dĩnh, anh ta quay về rồi…” “Lăng Chu…” Vừa nghe hai chữ này, Sở Dĩnh đã cảm thấy huyệt thái dương bắt đầu co rút đau đớn, khẽ cười khổ, đã bao nhiêu năm, cái tên này vẫn có lực ảnh hướng lớn đến cô như vậy, mặc dù người nói lời chia tay là cô, nhưng hai chữ này vẫn hằn trong trí nhớ, như bị chôn trong bão cát, hôm nay bất chợt lộ ra ngoài, vẫn rõ nét và khắc cốt ghi tâm như thế.
Lưu Giai nhìn cô một cái, hỏi dò “Hai cậu rốt cuộc là vì sao…” Lời chưa kịp nói xong đã bị Sở Dĩnh cắt ngang “Giai Giai, mình mệt lắm.” Lưu Giai biết là cô không muốn nói, thậm chí không muốn nghĩ đến, đừng đả động việc vì sao chia tay, sau sáu năm trời, thời gian đủ để mai táng vật sở hữu, huống hồ tình yêu vốn không chịu nổi sự khảo nghiệm của thời gian.
Lưu Giai lái xe ra khỏi chung cư mới nói “Sau này cậu định thế nào?
Vẫn chưa tìm được thận à?” Sở Dĩnh vuốt vuốt mi tâm lắc đầụ Lưu Gian điên tiết nói “Cái ông chú hai kia thật mẹ nó không ra gì, lúc ba cậu còn đang gặp thời thì sun se nịnh bợ, hớt bao nhiêu vụ tốt, an hem họ nhà cậu không phải đi theo con đường ba cậu thì chỉ là đống phế thải, học vấn thì không, năng lực càng không, liệu có thể làm nổi nhân viên công vụ không, có mà mơ.
Đến giờ chưa từng cúi đầu, cũng biết rụt cổ vào, thật mẹ nó không ra gì.” Sở Dĩnh thì thào “Đây chính là lòng người dễ đổi, thân thích cũng không bằng quyền, tiền, lúc ba mất mình đã biết rồi, người chết trà lạnh, mình chẳng trông cậy được ai chăm sóc mẹ con mình, thôi, thận của họ cũng chẳng dùng được.” Lưu Giai dừng xe dưới nhà Sở Dĩnh “Từ giờ định làm thế nào?
Thật sự kết thúc với Chu Tự Hàn à?” Sở Dĩnh gật đầu “Kết thúc, ngày mai mình làm đơn từ chức, có khoản tiền này trong tay, chi phí phẫu thuật cho mẹ mình cũng đủ rồi, còn dư một chút mình định mua chung cư gần gần, hai mẹ con ở, tìm công việc gần nhà để tiện chăm sóc cho bà.”