⬅ Trước Tiếp ➡

dưa với anh, người đàn ông này đúng là động vật máu lạnh, chỉ là mình cũng không định đi đến đâu, tóm lại là nhu cầu thiết yếu thôi.
Cô nhét bộ sườn xám bị anh xé nát vào túi, nở một nụ cười nịnh hót, lại gần muốn hôn lên môi anh, lại bị Chu Tự Hàn nghiêng đầu né tránh, Sở Dĩnh cũng không miễn cưỡng “Chu tổng ngủ ngon”.
Xoay người đi ra ngoài, trong lòng đếm một, hai, ba… Mới vừa đến ba, liền nghe giọng đàn ông đằng sau “Trừ chiếc vòng phỉ thúy em nói, ngày mai tôi sẽ bảo tiểu Hứa đưa cho em chi phiếu hai mươi vạn.” Khóe miệng Sở Dĩnh lặng lẽ cong lên, có gì khó hiểu đâu, đây là tiền chia tay, cô đã sớm biết người đàn ông này chán rồi, mặc dù cô đã cố gắng tăng nhanh mức độ chán ghét của người đàn ông này, nhưng không phụ thuộc ý muốn chủ quan của cô, chờ đợi một năm bên người đàn ông này, cũng là cực hạn rồi Người đàn ông này trình độ có mới nới cũ cũng không khác gì thay quần áo.
Nhưng anh lại rất hào phóng, đây là điểm Sở Dĩnh thích nhất, ban đầu hai người nói rõ, mỗi tháng mười vạn, cộng thêm các xa xỉ phẩm túi tắm, đồ trang sức, quần áo, tính ra, một năm này cô phải được đến mấy triệu rồi, đủ cho mẹ con cô ăn uống nửa đời còn lại, còn tip tiền giày vò cho mấy anh chàng nghèo.
Nhưng đã diễn phải diễn trọn bộ, Sở Dĩnh quay lại, thái độ rõ ràng mất mát “Chu tổng thấy em làm không tốt sao?” Chu Tự Hàn trong mắt vốn còn chút mong chờ, phút chốc chuyển lạnh “Sở Dĩnh, đây là nguyên tắc của tôi, không có người phụ nữ nào vượt quá một năm, tôi hi vọng cô giữ vững tâm tính trước đây, tiếp tục hiểu chuyện, cô cũng biết, dây dưa đến cùng đối với Chu Tự Hàn tôi cũng vô dụng.” Sở Dĩnh trong lòng cười lạnh, quấn chặt lấy, người đàn ông này đánh giá mình cũng quá cao rồi, nói trắng ra, anh là thá gì, chẳng qua là cá ngựa đực, anh làm như là Ngưu Lang của cô, ai cao quý hơn ai cái gì, chẳng qua là giao dịch tiền bạc thân thể thôi, chẳng qua Sở Dĩnh không muốn phiền toái, cô cũng biết người đàn ông này cô không chọc được.Sở Dĩnh bày ra vẻ mặt tham lam “Đây là tiền chia tay có phải không…” Vẻ mặt lạnh lùng của Chu Tự Hàn sa sầm “Thêm mười vạn nữa, tôi muốn ngủ.” Sở Dĩnh hiểu, thế có nghĩa là cô có thể cuốn xéo, Sở Dĩnh chần chừ quay đi, ra khỏi cửa, cô lao xuống lầu, vừa xuống đến nơi, cô móc trong túi ra một mớ, mở thùng rác ném vào, quay đầu đi thẳng ra khỏi chung cư không ngoái lại, cuối cùng đã được giải thoát.
Sở Dĩnh ra khỏi khu chung cư lập tức gọi điện cho Lưu Giai “Giai Giai, mình đang ở cửa Lục Thành, cậu đến đón mình đi, chỗ này không đón được xe.” Lúc Lưu Giai lái xe đến, thấy Sở Dĩnh mặc một cái váy mỏng manh, lẻ loi đứng bên đường, liền mắng mỏ “Mẹ nó cái tên hàng xóm rách nát này” Vội vàng tăng nhiệt độ, mở cửa xe.
Sở Dĩnh rụt cổ chui vào, Lưu Giai kéo cái chăn từ phía sau đưa cho cô, Sở Dĩnh đắp lên người, từ từ thở ra một hơi, thật ấm áp Rút một điếu thuốc từ trong túi ra, Lưu Giai châm lửa đưa cho cô, Sở Dĩnh cầm lấy, rít một hơi thật sâụ Lưu Giai nói “Hút thuốc ít đi Không tốt cho cơ thể” Sở Dĩnh nhắm mắt lại, tựa vào ghế, như một con cá bị rút


⬅ Trước Tiếp ➡