Vừa may hôm nay sắc trời bên ngoài khá tốt, cô liền chuẩn bị ra ngoài một chút.
Dọc đường đi gặp phải không ít bác sĩ cùng y tá, họ đều nhao nhao tách ra, sau đó ghé đầu nhau nhỏ giọng bàn tán điều gì đó.
Không cần suy nghĩ cũng biết bọn họ đang nói cái gì.
"Nhìn kìa, kia chính là vợ của ông Minh, mới vừa vào nhà chưa tới một năm, liền hại ông ấy mất mạng, cô ta không chịu nổi cô đơn, liền đi quyến rũ con trai mình..."
"Thực sự là không biết xấu hổ, người phụ nữ như vậy, sao Minh Dạ có thể để ý tới cơ chứ!"
"Tôi nghe nói... đêm nào cô ta cũng cởi hết quần áo muốn đi quyến rũ Minh Dã, nhiều lần, kết quả liền bị anh ấy đẩy xuống cầu thang!"
"Đáng đời, loại phụ nữ như vậy sao không chết luôn đi cho rồi, làm mất mặt phụ nữ chúng ta quá!"
Bạch Lăng tổng kết một cái, đại khái cô được tặng cho một số danh hiệu như, tham lam đồng tiền, coi trọng hư vinh, không biết liêm sỉ, thấp hèn...
Ban đầu cô nghe xong còn có chút tức giận, không thể nào nghe lọt tai cho nổi.
Nhưng nghĩ lại, da mặt mỗi người, đều là được rèn luyện ra từ những tình huống như này!
Nếu như cô không quyến rũ anh 2
Trước đây Thành Tranh, bạn tốt của cô từng nói, trên đời này người không biết xấu hổ so với người liều mạng còn nguy hiểm hơn, vậy nên nếu muốn bản thân sống tốt hơn, bạn chỉ có thể rèn luyện tính không biết xấu hổ.
Trước đây cô nghe xong còn không quan tâm, hiện tại rốt cuộc cũng hiểu, không biết xấu hổ cũng phải trải qua học tập mới có thể làm được.
Cuối cùng tìm được một chỗ ngồi không có ai, hít một hơi thật sâu.
Bạch Lăng xuay người nhìn chung quanh một chút, nhịn không được cười yếu ớt, không nghĩ tới bệnh viện này lại có một chỗ đẹp đẽ như vậy.
Từng dãy trồng hoa thật dài, không khí ấm áp, ánh mặt trời xuyên qua khe hở của lá cây, chiếu xuống làm loang lổ cả mặt đất, nơi đây giống như có một vách ngăn, ngăn cách nơi đây với cuộc sống tấp nập bên ngoài.
Thời giân đã đến buổi chiều, Bạch Lăng tính toán cũng nên trở lại phòng bệnh rồi, liền đứng dậy chuẩn bị đi về.
Có lẽ là do ngồi lâu, lúc đứng lên, liền cả người quay cuồng, suýt chút nữa thì ngã xuống đất, may là có người nào đó đỡ lấy cô.
Bạch Lăng đang muốn nói cám ơn, bên tai lại truyền tới một giọng nói châm biếm:
"A, còn tưởng là ai, thì ra là bà Minh, ở phòng bệnh không chịu nổi cô đơn, liền đến đây quyến rũ đàn ông sao?"
Bạch Lăng xoay người nhìn người đàn ông vừa đỡ mình, dáng dấp nhẹ nhàng, còn mang thêm vài phần yêu nghiệt, cả người mặc toàn hàng hiệu giá không hề rẻ, hiển nhiên là gia thế không nhỏ.
Cô lập tức muốn tức giận, lạnh lùng nói: "Bỏ ra!"
"Bà Minh, còn muốn làm bộ sao, có ai là không biết cô là đồ dâm phụ đi quyến rũ con riêng của mình, anh đây không ngại cô, đã là vinh hạnh của cô rồi!"
Nói liền đưa tay về phía ngực của Bạch Lăng, quần áo bệnh nhân rộng phùng phềnh, dễ dàng bị anh ta túm lấy.
"Cút ngay!"
Bạch Lăng giơ chân đá về hướng của quý của đối phương.
Rất may mắn là cô đá trúng, người đàn ông kia kêu lên một tiếng đau đớn, buông lỏng cô ra.
Bạch Lăng được tự do, liền xoay người chạy đi, cô chạy rất nhanh, bấy chấp thân hình to lớn phía sau đang vặn vẹo dữ dội vì đau.
Rất sợ người kia sẽ đuổi theo, cô liền một đường thở hồng hộc chạy về phòng bệnh, gắt gao đóng cửa lại.
Dựa vào cánh cửa lạnh như băng, cô mới khẽ thả lỏng tinh thần.
Nhưng không ngờ lại vang lên một thanh âm lạnh lùng khác.
"Làm sao, một mình ở trong phòng không chịu nổi, muốn ra ngoài quyến rũ người đàn ông khác?"
Nếu như cô không quyến rũ anh 3
Bạch Lăng mới vừa buông xuống tâm tình, liền một lần nữa căng cứng, cô lúc này mới phát hiện, trong phòng ngoại trừ cô còn có một người khác.
Ghế salon trong phòng Vip được làm bằng da thật, ngồi trên đó chính là đứa con riêng của nhà họ Minh, tổng giám đốc Minh Thị, hoàn toàn giống như một vị vương giả.
Bạch Lăng không thể không thừa nhận... Minh Dạ so với mấy lần trước cô nhìn, càng "ngon" hơn rồi, càng thêm chói mắt rồi, khí chất mạnh mẽ, vẻ đàn ông ngày càng nồng đậm.
Dường như, qua mỗi một ngày, anh càng thêm chói mắt vài phần.
Cô biết dùng từ xinh đẹp để hình dung một người đàn ông có chút không thích hợp, nhưng ngoài từ đó ra, cô cũng không nghĩ ra từ nào có thể thích hợp hơn nữa rồi.
Sau khi khiếp sợ qua đi, cô có chút khẩn trương trả lời câu hỏi của Minh Dạ.
"Là anh ta gây phiền toái với tôi... anh, anh không thấy sao?"
Minh Dạ nhẹ nhàng để chén cà phê xuống, lạnh lùng phun ra một câu nói tổn thương lòng người.
"Con muỗi không đốt ai thì cũng chả ai giết nó, nếu như cô không quyến rũ cậu ta, cậu ta cũng chẳng thừa hơi mà tới tìm cô làm gì!"
Anh quả thực nhìn thấy, thế nhưng... anh không muốn đi ra cứu cô, thậm chí ngay cả suy nghĩ đi ra cứu cô anh cũng không có.