Hách Duy Thác nghe xong khẽ cười một tiếng, ánh nắng chói chang khiến anh hơi nheo mắt lại. Dù là con lai nhưng đôi mắt anh lại là một màu xanh lam thuần túy. Dưới ánh mặt trời đôi mắt ấy sâu thẳm như đại dương không thấy đáy. Gương mặt ấy khi phơi dưới nắng, không góc chết, dù không biểu cảm vẫn mang vẻ đẹp hoàn hảo như một bức tượng điêu khắc sống động. Tin nhắn thoại của Chu Chi Môi vẫn đang tiếp tục “Honey, anh xấu tính quá, không chịu ngủ với em, làm em thấy trống trải, cô đơn, lạnh lẽo biết bao. Sáng dậy không thấy anh, em còn tưởng anh bỏ đi rồi. Anh có biết không? Ở một mình trong căn biệt thự rộng thế này em thật sự rất sợ đó.”
Cô dùng giọng nhẹ nhàng mềm mỏng mà làm nũng, cứ như đang nằm trước mặt anh chủ động mở rộng đôi chân, đôi mắt hoe đỏ, cắn chặt môi, mang theo nét ngây thơ như con vật nhỏ mà nói ra những lời khıêu khích.
Lẽ ra Hách Duy Thác đã để dành trọn cuối tuần này để ở bên Chu Chi Môi. Tối qua anh còn đặc biệt nhắc cô rằng hôm nay sẽ đưa cô đi săn ở trang viên tư nhân gần đó.
Nhưng nhìn tình hình hiện tại thì rõ ràng anh đã bị cho leo cây.
Chu Chi Môi “Chính anh nói rồi mà, con người không thể không có công việc, nếu không sẽ chẳng khác gì phế vật. Đợi em làm xong việc sẽ đến với anh liền, được không?”
Cùng lúc đó, trợ lý của Hách Duy Thác xuất hiện ở cửa, nhẹ giọng gõ cửa nói “Cô Bonnie đã gọi xe công nghệ đến studio của ERE. Trên đường cô ấy mua một phần hot dog và một ly cà phê pha sẵn từ xe đẩy bán hàng rong.”
Hách Duy Thác không nói gì, sắc mặt lạnh tanh ném điện thoại qua một bên.
Lý Mỹ Na ngủ một mạch suốt bốn tiếng đồng hồ. Cô ấy thực sự quá mệt, cả đêm hôm trước gần như thức trắng. Vừa tỉnh dậy cô ấy đã thấy Chu Chi Môi ở cách đó không xa đang chăm chú làm việc.
Gương mặt của Chu Chi Môi có lẽ là gương mặt phương Đông đẹp nhất mà Lý Mỹ Na từng thấy. Ngũ quan cô rõ nét nhưng không sắc lạnh như người phương Tây, đôi mắt hồ ly sâu thẳm, sống mũi cao thẳng nối liền với xương chân mày. Lúc này đang tập trung làm việc nên cô buộc tóc đuôi ngựa thấp, một lọn tóc mái rũ xuống bên má rồi được cô vén hờ ra sau tai.
Mùa thu ở nước M đã bắt đầu, nắng vàng ấm áp mà không chói chang, cũng giống như con người của Chu Chi Môi, dịu dàng, nhẹ nhàng, không hề gay gắt.
Lý Mỹ Na vừa uống ngụm nước xong liền vội vã chạy tới, chuẩn bị cùng Chu Chi Môi hoàn thành phần công việc tiếp theo.
Công việc trợ lý thiết kế tại ERE không phải ai cũng làm nổi, nhưng nếu hai người họ bây giờ tuyên bố nghỉ việc thì e rằng hàng người xếp đơn xin vào thay thế sẽ kéo dài tận hai dãy phố.
Chu Chi Môi buộc mái tóc dài vướng víu thành búi củ tỏi cao chót vót, hoàn toàn không quan tâm kiểu tóc ấy có dìm chết nhan sắc mình hay không “Đói chưa? Tớ đã gọi đồ ăn ngoài cho cậu rồi. Ăn xong hẵng làm tiếp.”
Lý Mỹ Na cảm động đến rối bời, nhào đến ôm chầm lấy cô “Bonnie, cậu thật sự quá tốt với tớ. Tớ yêu cậu chết mất.”