Chu Chi Môi mím môi cười nhẹ, cô luôn thích cảm giác được yêu thương. Từ năm năm trước, khi một thân một mình đến Mỹ, bên cạnh cô không hề có người thân hay bạn bè. Ngày trước cô là kiểu tiểu thư kiêu ngạo, đi đến đâu cũng gây thù chuốc oán. Đến khi gia đình gặp biến cố lớn nhưng tất cả mọi người chỉ đứng ngoài xem kịch vui, không ai chìa tay giúp đỡ.
Ba cô đã thu xếp mọi chuyện từ trước và đưa cô ra nước ngoài. Khi ấy cô còn ngây thơ tưởng rằng mình chỉ đến nước M học tạm một tấm bằng đại học vớ vẩn mà thôi.
Năm đầu tiên đặt chân tới nước M, Chu Chi Môi vẫn sống kiểu tiểu thư như xưa, quần áo hàng hiệu, chi tiêu không kiêng dè, thậm chí còn có một cô gái châu Á đi theo làm trợ lý nhỏ. Cho đến một ngày thẻ tín dụng không còn quét được đồng nào, cô trợ lý không chỉ phản bội mà còn dẫm thêm một cú. Chu Chi Môi tức đến nỗi lấy que kem trên tay ấn thẳng vào mặt đối phương để xả giận.
Việc cô có thể vào làm ở ERE rốt cuộc là một sự mỉa mai hay may mắn thì khó nói. Trước kia mỗi lần bước chân vào cửa hàng ERE, cô đều ngạo mạn với các nhân viên bán hàng, mua đồ chưa từng nhìn giá. Một cô tiểu thư lâu năm chuyên lui tới các thương hiệu xa xỉ, nắm rõ ưu khuyết điểm từng nhãn hiệu, khi đi phỏng vấn thì trả lời đâu ra đấy.
Cô từng học ngành thiết kế thời trang, từng hùng hồn tuyên bố sẽ lập ra một thương hiệu cao cấp của riêng mình, đưa yếu tố Trung Hoa vào từng thiết kế.
Còn bây giờ… cô có nằm mơ cũng không dám mơ mộng viển vông như thế nữa.
Công việc trong tay không đến mức khó nhằn, nhưng đòi hỏi sự cẩn thận cao độ và lòng kiên nhẫn không nhỏ.
Chu Chi Môi tập trung hoàn toàn vào công việc, thoáng chốc đã bốn tiếng trôi qua. Trước đây cô chưa từng nghĩ mình có thể chịu khổ đến vậy, nhưng thực tế chứng minh rằng tiềm năng của con người là vô hạn nếu biết khai phá.
Chiều thứ bảy, sáu giờ ba mươi phút, tiến độ của chiếc váy đã hoàn thành được một phần ba.
Vì là cuối tuần nên cả studio chỉ còn lại Chu Chi Môi và Lý Mỹ Na đang làm việc.
Hai người họ vào ERE gần như cùng lúc. Lý Mỹ Na luôn rất xuất sắc, gần như chưa từng phạm sai sót trước mặt Penn. Cô ấy thông minh, tiếp thu nhanh, rất giỏi suy luận và ứng biến. Ngược lại Chu Chi Môi lúc mới vào thường xuyên bị Penn mắng, chuyện gì cũng dễ mắc lỗi, đôi khi vụng về đến mức chính cô cũng muốn tự đập mình một cái. Trải qua hai năm lăn lộn, cô đã dần học được cách không làm Penn nổi giận, các kỹ năng chuyên môn cũng ngày càng thành thạo.
Penn là một phụ nữ Pháp, bốn mươi lăm tuổi, đã ly hôn và sống độc thân. Chị ấy để tóc ngắn gọn gàng, gầy đến mức như có thể bị gió thổi bay, vóc người cao ráo, ánh mắt thì sắc lẹm.
Tầm hoàng hôn, Penn tới studio kiểm tra tiến độ thì gật đầu tỏ vẻ hài lòng.