Chương 7
thật nặng, tiếp tục hỏi cô.
“Đã trở lại vì sao không đi tìm anh?” “Bọn họ đều nói em điền nguyện vọng đại học ở phương Nam, cho nên anh đã đi tìm em, anh…” Minh Bạch tạm dừng một chút “Chi Đạo, em đã đồng ý sẽ cùng anh đến phương Bắc học đại học.
Nếu là vì chuyện kia… Hiện tại anh đã hối hận rồi.” “Chi Đạo… Anh không đồng ý chuyện hai chúng ta chia tay, em cáu kỉnh làm loạn hai năm cũng nên nguôi giận rồi chứ…” Chi Đạo đánh gãy lời nói của thiếu niên, nắm chặt tay, sắc mặt mệt mỏi “Được rồi, đừng nói nữa.” Cả người Minh Bạch nhất thời cứng đờ, mím chặt khoé miệng, thần kinh tê dại, tay chân cũng trở nên lóng ngóng không biết phải làm sao.
Thiếu niên cũng thể khống chế được cảm xúc nữa, âm giọng có chút run rẩy “Chi Đạo, anh thật sự sai rồi.” Chi Đạo trầm mặc một lúc, sờ sờ tai trái, cười cười nói với anh “Trời đã khuya rồi, anh không trở về nhà sao?” Minh Bạch nghiêm túc nhìn vào hai mắt cô, một phút sau mới chậm rãi thu hồi cảm xúc, cũng cười với cô “Về nhà?” Thiếu niên lại cúi đầu, gương mặt chìm trong bóng tối âm trầm, nói “Nhà của anh ở đâu đây?” Chi Đạo trầm mặc một lúc, nhìn mặt cỏ lộn xộn hai màu xanh non mơn mởn và vàng úa khô héo, lại chậm rãi nhìn về phía ống quần của thiếu niên.
Cô nắm thật chặt quai cặp trên vai, ngẩng mặt cười nói “Chắc là anh đã thi đậu Bắc Đại?
Chúc mừng nhé, từ hồi học cấp ba tôi đã cảm thấy anh rất thông minh, là một thiên tài, cho dù có muốn thi vào trường đại học đứng đầu cả nước cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Mấy năm nay anh thế nào?
Tôi còn không biết anh học ngành nào đâu…” Bầu không khí trầm mặc như chết lặng.
Như bình yên trước cơn bão.
Khí áp nặng nề dần khuếch tán.
“Chắc là chuyên ngành đứng đầu của Bắc Đại đúng không?
Nghe nói, trường đó có chính sách cử đi sinh viên năm ba có thành tích tốt xuất ngoại du học, đào tạo sâụ Tôi cảm thấy con cưng của trời như anh nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, dù sao anh cũng không phải kiểu người chấp nhận cuộc sống bình thường… Ann thật làm người tiện…” Cằm của Chi Đạo bỗng nhiên bị Minh Bạch dùng sức nắm chặt, khuôn mặt thiếu niên trầm xuống, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn cô, từng câu chữ tàn nhẫn thốt ra từ trong miệng.
“Nói đủ rồi phải không?” Gương mặt hoàn hảo của đấng sáng tạo ghé sát lại gần cô, hơi thở của hai người giao nhau, Chi Đạo có thể nhìn rõ những đám mây âm u vần vũ trong ánh mắt anh “Chi Đạo, em có biết mấy năm nay điều anh nhớ rõ nhất là gì không?” “Ngày đó, anh vui vẻ cầm giấy thông báo trúng tuyển đi tìm em.
Gõ cửa nhà em nguyên một ngày, gọi hơn hai trăm cuộc điện thoại, ngồi dưới đất đợi cả một đêm, cuối cùng là người khác nói cho anh biết gia đình em đã bán căn nhà đó rồi chuyển đi, sẽ không bao giờ trở về nữa.” “Ngày đó, anh đã thề, nếu sau này tìm được em, anh tuyệt đối sẽ bẻ gãy chân của em, dùng dây xích buộc chặt em trên giường, để cho em nhớ rõ một chút.
Chi Đạo, không phải em vẫn luôn sợ cha mẹ em biết chuyện đôi ta sao?” Bàn tay Minh Bạch thu lại, nhéo mạnh lên gương mặt cô “Trước khi đi, em nói, em chỉ là đi ra ngoài đi một chút.
Em lừa anh.” Chi Đạo nhịn cơn run