Chương 6
phía căn hộ của mình, lấy chùm chìa khóa từ trong túi ra, nghịch ngợm xoay tròn chúng trên ngón trỏ.
Tiếng va chạm thanh thúy từ các chìa khóa vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
Đèn cảm ứng trước cửa nhà sáng lên, ánh sáng rọi từ đỉnh đầu xuống.
Chi Đạo dậm dậm chân, ánh đèn cũng chẳng sáng hơn là bao, thứ ánh sáng mờ ảo như có như không khiến cảnh vật xung quanh cũng cứ mơ mơ hồ hồ.
Chi Đạo cảm thấy hình như bên trái của cánh cửa có một bóng người đang đứng.
Hoặc có lẽ đó chỉ là cái cây.
Người đó đưa lưng về phía cô, dáng người rất cao, bóng tối bao phủ khiến Chi Đạo chẳng thể nhìn rõ quần áo của người đó, chỉ mơ hồ thấy người đó cúi đầu, dường như đang suy tư.
Chi Đạo cũng chẳng quan tâm đến vị khách xa lạ này, cô bình tĩnh đi đến trước cửa, lấy chìa khóa ra, cúi đầu nhìn cho rõ, rồi nhét chìa khóa vào ổ khóa.
Các bánh răng trên chìa khóa và ổ khóa khớp nhau, Chi Đạo nhẹ nhàng vặn sang phải, cánh cửa răng rắc một tiếng như đáp lại rồi mở ra, cô đứng thẳng người lại, tay đặt trên tay nắm cửa.
Hơi thở ấm áp của ai đó đột nhiên phả lên giữa cổ Chi Đạo, đầu lưỡi ướt át liếm láp một cách sắc tình, thỉnh thoảng người kia còn nhe răng cắn nhẹ một cái.
Da thịt truyền đến cảm giác đau ngứa, nơi bị cắn chuyển sang màu hồng, dụ dỗ người nhìn.
Mùi hương mê hoặc quen thuộc của thiếu niên theo xoang mũi hút vào lá phổi.
Chi Đạo lại muốn ho khan.
Cô theo bản năng che miệng, hai tay nắm chặt, cả người run run, đến cả cánh môi cũng đang phát run.
Chàng thanh niên ghé sát bên tai cô, dùng cái giọng nam tính khàn khàn trầm thấp khẽ hừ một tiếng.
“Chị ơi, đã lâu không gặp.” Giọng của anh vẫn tinh tế quyến rũ như trước.
Chi Đạo ho khan hai tiếng, cô hút thuốc, giọng nói khàn khàn sàn sạt như lẫn tạp âm, không còn thanh thúy như trước kia.
Cô nói “Đã lâu không gặp.” Thiếu niên đó đi đến trước người cô, Chi Đạo theo bản năng lùi lại phía sau hai bước, rũ mi che đi ánh sáng trong mắt, cô nghe thấy Minh Bạch hỏi mình.
“Vừa trở về?” Chi Đạo không muốn lán lại tiếp tục cuộc trò chuyện như hỏi thăm bạn cũ với Minh Bạch, cô gật đầu cho có lệ, tay phải nhanh chóng nắm lấy then cửa, muốn dùng sức kéo ra.
Tiếc là động tác của Minh Bạch còn nhanh hơn, anh vươn tay đẩy mạnh, cánh cửa lại bị khóa lại.
Năm ngón tay trên tay nắm cửa của Chi Đạo nhẹ nhàng giật giật, cô không nói lời nào, thu chân lại bên người, nghiêng đầu chuyển tầm nhìn về phía một gốc hoa trà.
Minh Bạch nhìn cô thật lâu, một làn gió thản nhiên xen vào giữa hai người, thổi bay vài sợi tóc rối trên trán Chi Đạo.
Gương mặt Minh Bạch cũng chẳng có vẻ gì là vui vẻ khi gặp lại bạn cũ, khói mù lan tràn, ánh mắt trầm mặc đánh giá người con gái trước mặt.
Phải cố gắng lắm anh mới bình ổn được sóng lớn trong nội tâm, bình tĩnh dịu dàng vươn tay phải giúp Chi Đạo vuốt mấy sợi tóc rối ra sau vành tai.
Minh Bạch hỏi cô “Thật sự không thèm để ý tới anh sao?” Chi Đạo nghiêng mặt co người vào bóng tối, vô tình né tránh sự đụng chạm tự bàn tay của Minh Bạch.
Cô không nói chuyện.
Áp lực và nỗi buồn bực tích tụ trong hai năm tức khắc lan tràn trong tâm trí Minh Bạch.
Anh gằn giọng