Kén Tình
Chương 5
⬅ Trước Tiếp ➡

di động về “Nói thật, chị mới có hai mươi, sao không học đại học đã đi làm công.
Em thấy chị rất thông minh, còn giảng được bài toán cho em nữa mà…” Chi Đạo mỉm cười nói “Chị cảm thấy nhàm chán lên mới lướt xem video thôi.” Cúi đầu, tay phải chơi với bật lửa “Cảm giác đi học không có gì thú vị, nên không học nữa.” “Nói chuyện về trai đẹp với chị cũng không thấy chị có hứng thú.” Điền Hỉ nghiêm túc nhìn cô.
Chi Đạo thả chiếc bật lửa lại cái hộp trên kệ thủy tinh, trêu ghẹo cô bé “Bởi vì chị là tiên nữ cao quý, đàn ông phàm trần đều không xứng với tiên nữ.” Nói xong những lời này, dường như cô lại mơ mơ hồ hồ nhớ tới cuộc tình ngây ngô tự cho là kinh thiên động địa mà cũng tràn ngập run rẩy kia.
Anh nhiều lần câu dẫn cô vào tròng, cô đang trong độ tuổi tò mò ngây thơ, toàn bộ cảm xúc đều bị anh khống chế, bất tri bất giác đã bị những sợi tơ tằm của anh trói chặt.
Chi Đạo luôn làm ra mấy chuyện “Ngoài miệng nói không cần, thân thể lại rất thành thật”, lần lượt thất hứa, lần lượt phủ nhận quan hệ với anh, còn nói những lời khiến người nghe không phân được thật giả.
Cô từng nói mình không thích anh, lần cuối cùng hai người còn nói chuyện hòa bình với nhau, cô vẫn nói không thích anh, sau đó anh trả lời cô.
“Chi Đạo, em khiến tôi cảm thấy thật ghê tởm.” 11 giờ tối, siêu thị chuẩn bị đóng cửa, Chi Đạo dọn dẹp quầy thu ngân, chào tạm biệt với vợ của ông chủ, xốc tấm rèm cửa lên, chuẩn bị về nhà.
Cái tiểu khu này đã cũ kĩ, hai năm gần đây càng xuống cấp hơn, nhiều thiết bị còn có vẻ rỉ sắt.
Hồ nước khô cạn, đám cỏ dại mọc tràn lan cạnh bờ hồ, đám dây leo khắp các cột gỗ trong đình hóng gió đã bị bên bất động sản xử lý sạch sẽ, mặt cỏ thưa thớt vàng khô, từng cọng ngắn ngủi như đỉnh đầu của ông chú địa trung hải 3 sắp 40 tuổi.
Đèn đường cũng chẳng ra làm sao, cái sáng cái tối, chút ánh sáng yếu ớt đó chẳng đủ để nhìn rõ đường đi dưới chân.
Thời gian tàn nhẫn tàn phá vẻ ngoài hoa lệ của nơi này, chỉ để lại khung xương với máu chảy đầm đìa.
1.
Kiểu đầu địa trung hải hói đầụ Con đường nhỏ này không biết Chi Đạo đã đi qua bao nhiêu lần, đến mức thuộc lòng từng biển số nhà của mỗi căn hộ nơi đây.
In dấu tay lên máy xác nhận dấu tay trước cổng, rồi lại ngước lên nhìn qua căn hộ số 4 ở tầng bảy của tiểu khụ Nơi đó đã được trùng tu lại, cảm giác thật xa lạ.
Đoạn đường tiếp theo cũng chẳng lạ lẫm gì với Chi Đạo, cô không cần bật đèn pin, chà sát lên găng tay nhỏ lấy chút hơi ấm.
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, cả người cô tê cóng, chút ấm áp mới có được lại vụt tắt.
Cô rẽ ở chỗ ngoặt, vòng qua mặt cỏ, lại rẽ một lần nữa, trước mặt là đình hóng gió và chiếc ao nhỏ, cánh cổng dẫn đến dãy căn hộ đơn lấp ló sau chúng.
Cánh cổng của tiểu khu là cửa sắt kiểu cũ, bên trên chạm khắc các loại hoa văn rỗng, xuyên qua khe hở là thấy ngay được biển số nhà của các hộ gia đình, lớp sơn bên trên đã bong tróc chút ít.
Toà nhà không có thang máy, có tổng cộng 2 tầng hầm để xe và 7 tầng nhà ở cùng với sân thượng.
Chi Đạo đi lướt qua đình hóng gió, tiến về


⬅ Trước Tiếp ➡