⬅ Trước Tiếp ➡

Hôm đó, cô mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc đen được tết đẹp đẽ, ôm trong tay một bó hoa hồng Juliet màu cam hồng, vui mừng chạy vào trong nhà, nhưng không ngờ người đầu tiên cô thấy không phải là ông nội Hạ mà là một thiếu niên lạ mặt.
Cậu thiếu niên mặc áo phông đen và quần thể thao, lông mày đen rậm, đôi mắt lạnh lùng, gương mặt khôi ngô, anh ngồi trên ghế sofa, đang đeo băng bảo vệ đầu gối, đôi chân dài cơ bắp căng cứng. Ánh nắng chiều cam vàng rực rỡ chiếu sáng nửa bên mặt góc cạnh của anh.
Anh nghe thấy tiếng cô, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt dài hẹp đen láy như một vùng thánh địa khó có thể thăm dò, tối đen, lạnh nhạt, mơ hồ khó lường.
Nghê Âm mở to mắt nhìn, ôm chặt bó hoa hồng, ngây ngẩn vài giây rồi nhẹ giọng dò hỏi "Anh là ai vậy?"
Ánh mắt đen tối của anh lướt qua cô mà không nói gì. Nghê Âm chủ động mỉm cười "Chào anh, em là Nghê Âm, còn anh thì sao?"
Sau một lúc, thiếu niên đứng dậy, cầm lấy chiếc mũ lưỡi trai bên cạnh đội lên, giọng nói lạnh nhạt "Ông cụ đang ở trong phòng ngủ."
"À.. Vâng?"
Thiếu niên cầm lấy vợt tennis, bước về phía cô. Nghê Âm hơi do dự, khuôn mặt dịu dàng, đưa cậu một bông hoa hồng từ trong tay "Anh có muốn một bông hồng không? Rất đẹp đấy, tặng anh một bông này."
Anh đáp "Đây là hoa nhà anh trồng."
Lúc đó, quản gia bước tới, nghe thấy thì cười cô "Cô Âm Âm, cô không nhận ra sao? Đây là cậu Hành Dữ, anh tư của cô, quên rồi à?"
Nghê Âm sững người.
Ba năm cấp hai cô vì bệnh tật nên không trở về Thủ đô.
Ngày hôm đó cũng chính là lần đầu tiên cô thiếu nữ ấy gặp Hạ Hành Dữ 18 tuổi.
Nếu như Hạ Hành Dữ lúc thiếu niên là cơn mưa thu se lạnh đâm vào lòng người, thì sau mười năm trôi qua, giờ đây anh càng giống như đêm tuyết trắng lạnh giá, ngoài sự lãnh đạm xa cách, còn thêm vẻ uy nghiêm khiến người khác phải kính nể.
Từ khi anh tiếp quản tập đoàn Sâm Thụy, ngoài giới đồn thổi rằng anh là người có thủ đoạn lạnh lùng tàn nhẫn, coi trọng lợi ích, là người cầm quyền lạnh lùng nhất của gia tộc họ Hạ.
Đã lâu không gặp, hôm nay tái ngộ, quá bất ngờ.
Xung quanh không có ai, ngoài trời bắt đầu mưa phùn, ánh sáng từ cửa sổ kính trong suốt phủ đầy sương trắng hắt lên người anh, tạo nên những vệt sáng tối đan xen.
"Nếu em đi thêm nữa, sẽ vào phòng nghỉ riêng của anh đấy."
Nghê Âm ngẩn người vài giây, dập tắt suy nghĩ, khuôn mặt trắng ngần hơi ửng đỏ vì ngại ngùng "Xin, xin lỗi, em không biết đây là phòng của anh.."
Bất chợt cô nhớ ra, hình như trang viên Hải Kỳ là một trong những tài sản của nhà họ Hạ.
Cô vội vàng lùi vài bước khỏi cửa phòng nghỉ, giữ khoảng cách không bước vào lãnh thổ của anh, rồi lịch sự tiến lại gần.
Hai người đứng đối diện nhaụ
Bên ngoài cửa sổ sát đất, màn đêm như cuộn trào, hương thơm lạnh lẽo của tuyết tùng len lỏi khắp không gian, lấp đầy khứu giác.
Ánh mắt họ chạm nhau trong không trung, đôi mắt đen sâu thẳm sau cặp kính của Hạ Hành Dữ không gợn sóng, như thể ngọn lửa âm ỉ vừa lóe lên chỉ là ảo giác.
Anh đưa tay cầm điếu xì gà sang một bên, cô nghe thấy giọng nói trầm lạnh của anh như ngấm mùi thuốc lá "Em đang tìm nơi nào à?"


⬅ Trước Tiếp ➡