⬅ Trước Tiếp ➡

máy bay đã lập tức tới đây, có lẽ vì thế nên chạy hơi nhanh...” “Anh là Cố Diễm Sinh?” Một người đàn ông trẻ tuổi bước tới, anh mặc một chiếc áo khoác đen nhung được cắt may tỉ mỉ, khiến vóc người trông thon dài rắn rỏi.
Gương mặt anh tuấn như tranh vẽ, mắt phượng hơi xếch, tạo cảm giác ngạo mạn pha lẫn sự lạnh lùng, lấy thế áp người.
Nếu không để ý kĩ, nhìn sơ qua anh trông giống một vị thiếu gia khí chất trầm ổn.
Anh vươn tay “Tôi là Bùi Tứ Trăn.” Cố Diễm Sinh biết người này còn trẻ, nhưng không ngờ rằng anh lại trẻ đến mức này, tuy vậy vẫn không dám tỏ vẻ khinh thường, bước tới bắt tay “Hạnh ngộ 1 , hay nghe người nhà nhắc tên anh, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, năng lực xuất chúng, bất cứ chuyện gì vào tay đều giải quyết gọn gàng...” 1 Hạnh ngộ nhờ may mắn nên mới được gặp nhaụ Bác Trương biết nhị thiếu nhà mình không quan tâm đến chuyện làm ăn, cũng không thích xã giao, có thể nói nhiều như vậy đúng là hiếm thấy, đủ biết địa vị của nhà họ Bùi gia có ảnh hưởng lớn thế nào.
Nhưng màn khen xã giao của anh ta chưa xong thì Bùi Tứ Trăn chỉ đáp gọn lỏn ba chữ “Nhẫn đẹp đấy.” Âm giọng lạnh lùng.
Cố Diễm Sinh nương theo mắt anh nhìn xuống chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
Nhẫn cưới vô cùng bình thường, làm bằng bạch kim đính vài vụn kim cương.
Thật sự mà nói chiếc nhẫn này không thể thu hút ánh mắt người khác được.
Cố Diễm Sinh chỉ nghĩ Bùi Tứ Trăn tiện miệng hỏi “À, là vợ tôi chọn, cô ấy rất có mắt nhìn.” Ánh mắt Bùi Tứ Trăn tối lại, anh nhìn sang chiếc Rolls Royce đang đổ ven đường “Cú va chạm lúc nãy có làm ai bị thương không?” “Vợ tôi chỉ bị hoảng sợ chứ không xảy ra chuyện gì lớn.” Cố Diễm Sinh là người có tính ôn hòa, không giỏi đoán già đoán non, anh ta nhìn đồng hồ “Xe tôi không bị sao cả, trước mắt phải nhanh chóng tới nhà hàng, đến trễ lại làm cụ Lý không vui.” “Anh nói rất đúng.” Bùi Tứ Trăn quay đầu nhìn thoáng qua tài xế nhà mình “Nhưng tôi không muốn ngồi xe bác lái, tôi muốn ngồi xe Cố thiếụ” Tài xế cảm thấy mình bị oan đến cùng cực, nhưng lại không dám kêu oan.
Cố Diễm Sinh không lý do gì để từ chối, đành cho bọn họ ngồi phía trước nhưng Bùi Tứ Trăn lại chắn ngang hắn, trực tiếp kéo cửa xe sau ra.
“Tôi không quen ngồi trước.” “Ngại quá, vợ tôi đang nằm ngủ phía saụ” “Tôi không ngại.” “...” Bùi Tứ Trăn thừa sức khiến Cố Diễm Sinh không thể xoay chuyển, hơn nữa cũng đã chậm hơn một bước, đối phương nhanh chóng yên vị ở ghế saụ Động tác liền mạch lưu loát, căn bản không cho ai cơ hội từ chối.
Cố Diễm Sinh đành ngồi ở vị trí phó lái.
Đổng Từ vẫn an ổn ngủ khò, đầu hơi ngửa ra sau, lọn tóc buông xuống, từ độ cong duyên dáng của chiếc cằm hướng xuống chiếc cổ thon dài, lướt qua xương quai xanh mảnh mai, chạm trúng phần ngực nở nang...
toàn thân không có sự phòng bị, dù có vẻ lười biếng nhưng lại vô cùng quyến rũ.
Hình ảnh như vậy, ai lại dời mắt cho nổi.
Tròng mắt Bùi Tứ Trăn tối sầm, tay nắm chặt, sau đó chậm rãi buông ra.
Chốt cửa xe mở, hơi lạnh len lõi vào không khí ấm áp bên trong, Đổng Từ mơ mơ màng màng co người lại.
Bùi Tứ Trăn nhíu mi định cởi áo khoác, nhưng mới vừa bỏ nút thắt, Cố Diễm Sinh đã quay đầu


⬅ Trước Tiếp ➡