⬅ Trước Tiếp ➡

là người quen.
Dù sao đất Tứ Cửu Thành vô cùng rộng lớn.
Cố Diễm Sinh định quay đầu lại nhìn thì thấy Đổng Từ đã thiếp đi tự bao giờ, chắc do mấy ngày nay phải thức đêm liên tục.
Vốn đã xinh đẹp, lúc đang say sưa trong giấc ngủ cũng là một bức họa, lọn tóc quăn xõa tung hờ hững trên vai, phong tình vạn chủng từ khóe môi đến đuôi lông mày đâu đâu cũng thấy.
Cố Diễm Sinh đột nhiên sinh ra ảo giác, cầm lòng không đậu muốn đến gần hơn.
Gần đến mức có thể nghe được tiếng hít thở của Đổng Từ, tĩnh lặng như màn đêm, mùi hương ngọt ngào thoảng bay trong gió, lượn lờ không dứt.
Giây tiếp theo, không khí như bị rút hết đi.
Đột tiếng “Ầm” một tiếng thật lớn, xe đột ngột rung mạnh, Đổng Từ hoảng hồn mở mắt ra “Chuyện...
chuyện gì vậy?” Tài xế ngây ra một lúc, thắng phanh gấp “Thiếu phu nhân, là chiếc xe theo đuôi đằng saụ” Cố Diễm Sinh nhìn Đổng Từ “Em có sao không?” ‘‘Không có gì, xuống xe xem tình hình thế nào đi.” Đổng Từ lắc đầu, cú đâm này thật ra không mạnh nhưng vừa đủ để phá hư mộng đẹp của cô.
‘‘Anh xuống xem, em nghỉ ngơi đi, bên ngoài lạnh.” Cố Diễm Sinh dịu dàng nói xong mới quay đầu nhìn ra cửa xe phía sau “Bác Trương, là chiếc Maybach kia đúng không?” Ngoại trừ chiếc Maybach thì còn ai vào đây.
Bác Trương thật sự không hiểu, theo lý mà nói người có thể lái chiếc này phải là một tay tài xế giỏi mới đúng, ngay từ đầu chiếc xe chạy với cự li gần như vậy vốn đã kì quái, bây giờ đụng trúng lại càng quái hơn.
Giống như đang cố ý vậy, việc này so với chuyện đả kích tinh thần chẳng khác nhau là bao.
Tài xế phía trước không hiểu, tài xế xe sau lại càng ngáo ngơ.
Bác Trương đoán không sai, tài xế phụ trách lái chiếc xe đó rất giỏi, mấy năm nay, chuyện va chạm hiếm khi xảy ra.
Huống chi chuyện tông vào đuôi xe giống như đang nằm mơ giữa ban ngày Thế nhưng không phải lúc nào người tài xế cũng khống chế được mọi chuyện, ông khó xử nhìn ra sau, hiển nhiên người ngồi ở ghế sau mới là người quyết định.
‘‘Bùi thiếu, bây...
bây giờ phải giải thích thế nào đây?” ‘‘Giải thích?” So với người tài xế đang hoảng loạn, người đàn ông ngồi ghế sau mặt không cảm xúc, ánh mắt từ đầu tới cuối chỉ nhìn chằm chằm chiếc xe đằng trước, tựa như muốn nhìn thủng chúng vậy.
Trước mặt anh hiện lên hình ảnh thân mật mơ hồ, giọng lạnh lùng “Hiện tại cô ấy mới chính là người thiếu tôi một lời giải thích.” Maybach đâm Rolls Royce, việc này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không lớn.
Đối với đại đa số những người có thể đi xe này, nếu đụng phải, chi phí sửa chữa ít nhất cũng phải vạn tệ trở lên, nhưng dù sao đôi bên vẫn có phần không vui.
Hai bên trao đổi danh thiếp, bắt tay xin lỗi, anh lên xe anh, tôi đi đường tôi.
Riêng với Cố Diễm Sinh lại càng dễ thương lượng hơn, sau khi xem danh thiếp xong, anh ta vẫn không biết kẻ gây họa là ai, nhưng tài xế hai nhà lại biết nhaụ “Quả là nước chảy vào miếu Long Vương.” “Cố thiếu, thật ngại quá, gần đây bệnh cũ tái phát, tay run nên mới đụng trúng.” Tài xế nhà họ Lý nhận sai trước, bác Trương cũng hoà giải “Nhị thiếu, người ngồi trên xe chính là cháu ngoại của cụ Lý.” Cố Diễm Sinh sửng sốt “Cháu ngoại của cụ Lý à, trùng hợp vậy sao?” Bác Trương giải thích “Nghe nói vừa xuống


⬅ Trước Tiếp ➡