⬅ Trước Tiếp ➡
Tang Nhược cũng không che đậy giấu diếm gì, hết sức thản nhiên khuyên anh "Đừng ngại, sau này chúng ta sống chung với nhau, phải làm quen thôi."
Đây là câu nói dài nhất mà cô từng nói với anh, nhưng trên đầu Tần Tranh lại nổi đầy vạch đen, anh luôn cảm thấy hai người là đổi vị trí cho nhau, cô gái trấn tĩnh hơn rất nhiều so với anh.
Cô xoay người để lấy chiếc áo lót trên cùng, cả đầu ti trên cặp gò bông đào ngay lập tức biến thành giọt nước, sau đó lại cương cứng trở lại khi chủ sở hữu quay người lại.
Tang Nhược mặc vào rồi nhờ Tần Tranh "Cài khóa áo lại cho tôi."
Người đàn ông nghiến răng, bàn tay thô ráp khẽ run, kéo hai chiếc dây áo, hỏi "Cài khóa hàng nào?"
Cô cụp mắt suy nghĩ một lúc rồi đáp "Hàng thứ ba."
Tần Tranh làm theo lời cô.
Nhưng không ngờ vừa nhìn lên, hai bầu ngực bị ép chặt, thậm chí khe giữa sâu, mỏng, bầu ngực căng mịn khiến người ta muốn chạm vào.
Trái cổ của anh cuộn lên cuộn xuống, bên tai anh truyền đến giọng nhờ vả của cô "Chặt quá, đổi sang hàng thứ hai."
Bàn tay của Tần Tranh xoa xoa tấm lưng mịn màng của cô, khi cởi khóa áo, sẽ lại chạm vào khi anh khóa lại nó, anh hoàn thành nó một cách xuất thần, đầu óc hiện đầy hình ảnh tấm lưng xương bướm của cô.
Tang Nhược nhìn mình trong gương, áo lót màu xanh lam tôn lên làn da trắng nõn vô cùng, đồ lót này cũng không có gọng nên sẽ không quá khó chịụ
Đột nhiên cô ngẩng đầu nhìn Tần Tranh, người đàn ông đứng sau lưng, cô chỉ đứng tới vai anh. Trông anh không dễ kiếm chuyện, nhưng lúc này anh cụp mắt xuống không biết đang nghĩ gì
Dường như anh cảm thấy cô đang nhìn minh, lông mi run run, nhưng anh không hề ngước mắt lên.
Tang Nhược có chút kỳ lạ, không phải nói thích cô sao, mà sao không dám nhìn cô.
Cô khoanh tay, lạnh lùng nói "Cởi ra đi."
Tần Tranh dùng tay hành động, thuần thục hơn hai lần trước, áo lót lại rời khỏi người cô.
Anh thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng cuộc hành hạ đã kết thúc, nhưng Tang Nhược lại chọn một chiếc áo lót màu đen khác, bắt đầu mặc thử một cách tự nhiên.
Anh cứng đờ người, màu đen càng đậm hơn so với màu xanh. lộng lẫy, khiến người nhìn phải chảy nước miếng.
Tần Tranh nuốt nước miếng, bên trong phòng thử đồ nhỏ hẹp cô nghe thấy rất rõ ràng, sau đó Tang Nhược nhẹ giọng hỏi "Anh khát sao?"
Tang Nhược quay lại định hỏi, nhưng ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, anh đột nhiên bế cô lên, nghiến răng nghiến lợi nói vào tai cô "Em không thể không quyến rũ anh sao? "
Cô cau mày tự hỏi “Vừa rồi tôi chỉ hỏi anh có khát không...?”
Tần Tranh hít sâu một hơi, đặt cô dựa vào gương, một tay đỡ cặp mông nhỏ của cô, tay còn lại thì run rẩy, cuối cùng chạm vào cặp ngực nhỏ đang dụ dỗ anh.
Nó rấtmềm mại, mà đôi tay anh thô ráp đến nỗi anh gần như không dám dùng một chút sức lực nào, vì sợ làm cô đaụ
Anh dùng một tay lấy ngực cô ra khỏi áo lót, nhào nặn nó.
Tang Nhược ngoan ngoãn dựa vào vai anh, giờ không còn hỏi anh có khát hay không.
Đầu ngực cô rung rinh tɾong lòng bàn tay anh, di chuyển lung tung mỗi lần cọ xát. Tần Tranh dùng sức một chút đã để lại dấu tay đỏ ửng trên bầu ngực cô.
Chưa thỏa mãn, cuối cùng anh dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt đầu ngực của cô, xoa nắn nó một cách tinh tế.
Tang Nhược thì kêu nhẹ một tiếng, ngay bên tai anh, như tiếng rên ɾỉ của một chú mèo con.
Tần Tranh hít sâu một hơi, đến gần bên tai cô dỗ dành "Nín đi, đừng phát ra tiếng."
Anh sợ bị nghe thấy.
Cô khẽ ậm ừ, làm gì cứ làm mặc kệ sự lo lắng của anh.
Tần Tranh bật cười, hai tay không ngừng chuyển động, từ trên mặt cô ngậm lấy môi của cô.
Lần đầu tiên anh hôn cô, môi cô gái mềm mại tuy lạnh giá nhưng anh lại nóng bỏng, vừa đủ để sưởi ấm cho cô.
⬅ Trước Tiếp ➡