⬅ Trước Tiếp ➡
Một nhân viên bán hàng bị đẩy lên đón khách, hít sâu một hơi “Xin chào, xin hỏi vị nào cần mua đồ lót ạ?”
Tần Tranh mở miệng “Cô ấy.”
Nhân viên bán hàng tươi cười dẫn cô đi đến khu dành cho phụ nữ, Tần Tranh không tiện đi theo liền dừng lại, nào biết Tang Nhược lại quay đầu gọi anh “Anh làm gì vậy?”
Anh chỉ có thể nghe lời mà đi theo.
Đi giữa một rừng đồ lót màu sắc rực rỡ, Tần Tranh cảm thấy cả người không được tự nhiên, chỉ có thể dùng đôi mắt nhìn chằm chằm đỉnh đầu của Tang Nhược.
Nhân viên bán hàng đã bắt đầu nói chuyện với cô, sau khi xác định được sở thích của cô, cô ta bắt đầu khen ngợi “Cô à, bạn trai của cô ngầu quá.”
Đàn ông đi theo phụ nữ vào cửa hàng đồ lót đa số đều là người nhà, chủ yếu phụ trách trả tiền, cô ta khen nhiều vài câu là có thể bán được hàng.
Tần Tranh vốn định lên tiếng phủ nhận, ai ngờ Tang Nhược vậy mà lại “ừ” một tiếng.
Anh ngạc nhiên liếc nhìn cô một cái, thấy sắc mặt cô bình tĩnh, cũng không định phủ nhận nữa.
Nhân viên bán hàng lập tức khen tiếp “Bạn trai cô nhìn trông vô cùng có cảm giác an toàn, cô à, cô thật là hạnh phúc.”
Còn không phải cảm thấy vô cùng an toàn sao, Tần Tranh đứng ở kia, một mình chấp hai người, không giận tự uy, làm người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy sợ hãi.
Tang Nhược chọn kiểu dáng xong lại không biết kích cỡ của mình, cô cau mày nhìn hai cái áo ngực gần như giống nhau như đúc trên tay, hiếm khi do dự.
Nhân viên bán hàng cười nói “Cô à, nếu cô không biết kích cỡ, tôi có thể đo giúp cô.”
Cô lập tức lắc đầu, tuy rằng viện điều dưỡng cũng có bác sĩ nữ chuyên môn đo vòng ngực nhưng đối với cô nhân viên bán hàng là người quá xa lạ.
Nhân viên bán hàng lại nói “Cô à, nếu cô ngại thì để bạn trai giúp cô đi.”
Làm trong ngành sản xuất đồ lót nhiều năm, cô ta thường xuyên gặp tình huống khách hàng ngại không muốn làm nhân viên hỗ trợ, vì tránh cho khách hàng chọn phải áo lót không phù hợp, người bán hàng đều sẽ đưa ra lời khuyên là để bạn bè đi cùng vào giúp đỡ.
Tang Nhược còn chưa nói gì, người đàn ông đã lên tiếng từ chối “Không được.”
Cô lại như muốn cãi lại, khẽ hừ một tiếng, trả lời “Được.”
Lòng bàn tay Tần Tranh ra đầy mồ hôi, nhìn cô gái nhỏ cầm trên tay không ít đồ, sau đó máy móc mà đi theo cô về phía phòng thử đồ.
17 “Anh khát sao?”
Chiếc váy Tang Nhược mặc trên người vừa mới mua là kiểu hở lưng màu hồng nhạt, thắt một cái nơ ở eo.
Tay cô nắm lấy một trong những sợi ruy băng, chiếc váy lập tức trở nên lỏng lẻo.
Tần Tranh đứng sau lưng cô, mặc dù cố hết sức không nhìn cô, nhưng không ngờ trước mặt bọn họ lại có cả một tấm gương đủ lớn.
Hai tay cô kéo tay áo hai bên vai xuống, để lộ xương quai xanh nhô cao.
Váy đã bị kéo đến thắt lưng, cặp mông căng sữa lập tức lộ ra ngoài, quần lót màu trắng bao lấy chúng, thịt trắng non mềm khiến Tần Tranh gần như tắt thở.
Tang Nhược muốn tiếp tục cởi, Tần Tranh đã nắm tay cô, khàn giọng nói "Được rồi, em cứ thử áo lót, không cần phải cởi hết.”
“Ùm.” Môi Tang Nhược khẽ nhúc nhích, sau đó hai tay đưa ra sau lưng cởi khóa áo lót.
Anh nín thở, bất lực nhìn cô cởi bỏ mảnh vải che thân cuối cùng trên cơ thể mình.
Ánh mắt Tần Tranh né tránh, nhưng vẫn nhìn thấy đỉnh núi tuyết của Tang Nhược có chút ửng đỏ, đầu ti dựng đứng trên đôi gò bông đào có kích thước vừa phải, trông thật dễ thương hấp dẫn.
Trán anh bắt đầu đổ mồ hôi ròng ròng, anh chống một tay lên hông, lấy một tay che mắt lại thầm niệm "A di đà phật."
Anh không phải là một người đàn ông tử tế, cây gậy bên dưới anh đã cương cứng lên đến mức anh thực sự sợ rằng không nhịn được xử lý cô ngay tại chỗ.
⬅ Trước Tiếp ➡