⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Tưởng Nhất Minh lại hiểu lầm sự im lặng đó của cô, nói một câu châm chọc mà trước đây chưa từng có: Em cũng thích hắn đúng không? Hừ, con gái các em cũng quá thực dụng rồi.
Trì Ý không rõ tâm tình của mình lúc nghe hắn nói câu đó, có lẽ là do hắn uống say nên nói thật, cũng có thể là hồ ngôn loạn ngữ.
Lúc sau Tưởng Nhất Minh tỉnh rượu cũng không nhớ chính mình đêm đó đã nói những lời này, có thể là nhớ, nhưng chỉ là ra vẻ không nhớ mà thôi..
Nghĩ đến chuyện xưa, Trì Ý đột nhiên hút nốt nửa điếu thuốc còn lại, khói thuốc sặc sụa mạnh mẽ tràn vào lục phủ ngũ tạng, quay cuồng khó chịu, nhưng cũng có một loại khoái cảm không thể tả.
Dập tàn lửa trên đầu điếu thuốc, Trì Ý cũng không nhìn Tần Tranh thêm lần nào, chỉnh lại quần áo rồi trực tiếp rời đi, trước đó còn lấy ra chiếc bật lửa trong túi áo ném cho Tần Tranh.
Mãi đến khi bóng dáng cô biến mất Tần Tranh mới cúi đầu nhìn bật lửa trong tay, cũng không biết cô lấy ở đâu, màu sắc bẩn thỉu, còn in hình một người phụ nữ ăn mặc hở hang.
Nghĩ đến câu nói "Không có" vừa rồi của cô, Tần Tranh nhịn không được cười, không hiểu sao lại cất bật lửa vào túi, lại nghe tiếng va chạm của đồ vật bên trong, chính là bật lửa của anh.
Lần đó được xem như là lần đầu tiên Tần Tranh chính thức tiếp xúc với Trì Ý, mà cũng không tính là tiếp xúc, cùng lắm chỉ là cùng nhau hút thuốc lá thôi, huống chi cô còn không tình nguyện nữa. Về sau bọn họ cũng tình cờ gặp nhau trong trường, nhưng đều là thoáng qua, thậm chí đến cái liếc mắt cô cũng không thèm cho anh.
Có thể nói, trừ lần đó, bọn họ không còn liên quan gì đến nhau nữa..Mà thật ra cũng không phải, có một lần, chỉ là lần đó lại có chút khó nói.
Quản lý ký túc xá đại học S rất thoải mái với bọn con trai, buổi tối kiểm tra chỉ cần có mặt trong phòng là được, đừng làm chuyện gì rối loạn. Thậm chí nếu có bạn nữ ra ra vào vào, dì quản lý cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Cho nên thường xuyên sẽ có những cặp tình nhân vào ký túc xá nam hẹn hò, ai cũng biết nhưng cũng tập mãi thành quen. Nhưng cho dù là vậy, Trì Ý cũng rất ít khi tới phòng của Tưởng Nhất Minh.
Lần đó cũng là do không có cách nào khác, Trì Ý mới tới đây.
Ngày nghỉ cô không về nhà, xui là ngày đó ra ngoài lại không mang theo chìa khoá, bạn cùng phòng đều đã về nhà, dì quản lý lại không thấy đâu. Tưởng Nhất Minh muốn đưa cô đến ký túc xá bọn họ chờ một lúc, dù sao buổi tối bọn họ cũng ra ngoài ăn cơm, mà ở ngoài chờ vào mùa hè thế này cũng không phải là cách hay.
Trì Ý chẳng mở miệng nói câu nào một lúc lâu, kỳ thật phía sau lưng cô đã mướt mồ hôi, quần áo dính cả lên người, mùa hè giữa tháng bảy, thời tiết thật sự nóng nực khó chịu.
Tưởng Nhất Minh thấy Trì Ý không nói lời nào, cũng không còn cách nào khác, nói với Trì Ý là bạn cùng phòng đã về nhà hết không còn người nào, cô có đi qua cũng không ai nói gì được, Trì Ý lúc này mới đồng ý.

⬅ Trước Tiếp ➡