⬅ Trước Tiếp ➡
Thái độ lúc này chỉ là nói cho có lệ.
Tần Tranh không khỏi nhìn cô một cái, nhìn bao thuốc trong tay, lục lọi trong túi vài cái, cuối cùng không tìm được bật lửa, hơi bất đắc dĩ nhìn người trước mặt cười cười: "Xem ra còn phải mượn cả bật lửa rồi."
Trên thực tế, lúc này Trì Ý đã không còn kiên nhẫn, cô rời buổi học nửa chừng đến đây để hút thuốc một mình. Nhưng người này lại đến đây, còn tỏ ra tự nhiên và quen thân, làm Trì Ý ít nhiều cảm thấy khó chịu, cho nên anh vừa mới dứt lời, cô hơi nhướng mày, cố ý trả lời: "Thật khéo, tôi cũng không có."
Lời này là thật hay giả, cả hai người họ đều biết rõ ràng, Tần Tranh cũng không có ý định dây dưa, lẳng lặng nhìn điếu thuốc trong tay, nhẹ vê vài cái rồi đưa vào miệng.
Tiếp theo, có chút đột ngột, hoặc nói đúng là cố ý, Tần Tranh cúi đầu sát vào Trì Ý, trực tiếp chạm vào điếu thuốc trong miệng cô.
Trong một không gian không tính là lớn, thậm chí có thể nói là chật chội, Tần Tranh đột nhiên tới gần, làm không khí xung quanh loãng ra, lập thức làm cho bọn họ trở nên "thân mật khăng khít". Gần đến mức Trì Ý có thể thấy rõ ràng thần sắc trong mắt anh, trực tiếp, không e dè, đó là thứ gì đó mà cô không thể diễn tả được.
Trì Ý chán ghét cảm giác này, cái tính xâm lược hiện hữu trong mắt anh, nhíu mày muốn tách ra, chỉ là còn chưa kịp làm vậy, người nọ đã thức thời mà lui ra, vẫn tỏ ra đắc ý, nhẹ hút một ngụm thuốc, sau đó lại nhìn cô: "Không phải có đây sao?"
Thỉnh thoảng Tưởng Nhất Minh sẽ nhắc đến người anh em này trước mặt Trì Ý, nói là anh em, thật ra cũng chỉ là một từ xưng hô thôi, cũng không thực sự quan tâm. Dù sao thì chỉ cần là người mà Tưởng Nhất Minh biết, hắn đều xưng anh gọi em.
Trì Ý cũng không có nhiều ấn tượng với Tần Tranh, nếu có thì cũng không phải là ấn tượng tốt. Dù sao những gì Tưởng Nhất Minh nhắc đến cậu ấy cũng không phải lời hay gì.
Nói anh ỷ vào điều kiện gia đình tốt nên mắt trên đỉnh đầu, không coi ai ra gì, hoặc lại nói anh nhờ vào gương mặt kia, thường xuyên trêu đùa tình cảm của các cô gái khác.
Trì Ý không ngốc, có thể nghe ra Tưởng Nhất Minh khinh thường Tần Tranh, nhưng cũng không giấu được vẻ hâm mộ.
Tuy rằng hắn cố gắng che giấu, nhưng không thể phủ nhận, Tưởng Nhất Minh rất hâm mộ Tần Tranh, nếu không hắn cũng sẽ không mỗi lần bạn cùng phòng tụ họp đều mang cô khoe khoang với người không có bạn gái là Tần Tranh.
Lúc đầu Trì Ý cũng không nhận ra tâm tư này của Tưởng Nhất Minh, chỉ thấy kỳ quái. Mỗi lần ở trước mặt người ngoài, hắn đều cố ý diễn trò như vậy làm cô cũng cảm thấy mệt mỏi.
Cho đến khi một lần hắn uống say hỏi cô: Có phải những cô gái các cô đều thích người như Tần Tranh không?
Lúc ấy Trì Ý không trả lời Tưởng Nhất Minh, chỉ thấy câu hỏi ấy vừa đột ngột vừa có chút dư thừa, thật sự hắn không cần phải dùng cách này để có được sự tự tin của đàn ông.

⬅ Trước Tiếp ➡