⬅ Trước Tiếp ➡

cảm thấy may cô không là bạn gái thật sự của anh, nếu không anh phải giải thích việc ly hôn của mình, nghiêm túc thẳng thắn là nguyên tắc hàng đầu trong giao kết.
May mà còn có điện thoại, có thể giết thời gian trong những lúc không biết nói gì như thế này.
Nhưng tiếc là hôm nay có vẻ anh thật sự không tốt số, chờ đợi vất vả mới tới họ vào quán, vừa ngồi xuống cầm lấy thực đơn, bàn bên cạnh có tiếng kêu “Tần tổng?”.
Tần Vũ Tùng quay đầu nhìn sang, là người của một Công ty có hợp tác kinh doanh.
Tuy anh không làm việc trực tiếp nhưng cũng có gặp trong buổi tiệc, có trò chuyện, trao đổi danh thiếp qua với nhaụ Người kia là người khéo léo, lễ độ chu toàn, gặp ai cũng chào hỏi vài câụ Anh Tiền nhiệt tình đi đến, “Cảm ơn anh đã giới thiệu nhà hàng này, tôi đã đến đây mấy lần, lần nào cũng thấy vừa ý”.
Tần Vũ Tùng cảm giác như mình bị sụp hố của chính mình, anh nào có đặc biệt thích nhà hàng này, chẳng qua khi chuyện phiếm thì tìm đề tài mà nói, nhà hàng này ở khu vực quảng trường, giao thông thuận tiện nên mới tiện miệng mà giới thiệu một câụ Anh Tiền lễ phép quay sang “Không biết xưng hô với cô thế nào?” Chu Kiều cười “Tôi họ Chu, Chu Kiều” Anh Tiền vươn tay ra, “Tôi với Tần tổng là bạn bè.
Cô đang làm việc ở đâu?” “Tôi là kiến trúc sư” Tần Vũ Tùng ngạc nhiên nhìn cô, chắc không phải thật chứ, cô mà vẽ thì sẽ ra thứ gì.
“Cô làm việc ở đâu?
Những người trong giới kiến trúc ở Thượng Hải tôi đều có biết qua” Chu Kiều không nghĩ tới việc người này cứ hỏi hết câu này tới câu khác, lại còn vẻ mặt tươi cười thân thiết, làm cho người khác muốn bực bội cũng không thể thể hiện.
Cô nói “Hoa Tân”.
Anh Tiền kia nghĩ ngợi “Công ty của Bành tổng?” “Đúng” “Anh ta dạo này sao rồi?
Bận lắm không?
Lâu lắm không gặp nhau ăn cơm” Chu Kiều phục rồi “Ông ấy vẫn luôn bận rộn, tôi chỉ là nhân viên quèn, cũng không gặp mặt thường xuyên được” “Cô Chu khiêm tốn quá” anh Tiền kia cười haha “Làm phiền cô với Tần tổng rồi, chúc hai người dùng bữa ngon miệng” Anh ta vừa đi, Tần Vũ Tùng cùng Chu Kiều cùng thở ra nhẹ nhõm, tầm mắt giao nhau không nhịn được cùng bật cười.
Đồ ăn đưa lên sau đó, hai người cắm đầu ăn, Tần Vũ Tùng nhận được tin nhắn “Tôi đã thanh toán, xem như lời xin lỗi vì đã làm phiền”.
Người nhắn là anh Tiền kia, anh ta chắc đã hiểu lầm quan hệ giữa hai người.
Tần Vũ Tùng tức tối không hiểu sao ăn một bữa cơm cũng đụng phải những người này.
Tuy cũng thu được cái hay là biết được nghề nghiệp của Chu Kiều, đối thủ càng mạnh thì trò chơi càng thú vị.
Chu Kiều liếc anh một cái “Tôi nói dối anh ta đấy, tôi làm việc ở hộp đêm, chính là vì nghĩ anh cũng không muốn người khác biết anh bao nuôi phụ nữ” Tần Vũ Tùng nhìn chằm chằm người trước mặt “Phụ nữ lớn tuổi rồi không phải không còn được ra tiếp khách sao, cô làm sao làm được?” Hừ, chê bai cô hoa tàn ít bướm?
Chu Kiều bình tĩnh “Không còn cách nào khác, vẫn có người muốn làm với tôi đó thôi” “Phụ nữ luôn có thiện cảm với tôi” “Đàn ông trung niên chưa chắc đã dễ nghe hơn phụ nữ trung niên đâu, chú à” “Nghe nói bây giờ mấy cô gái trẻ lại rất thích những đàn ông lớn tuổi lịch thiệp, chắc cô không


⬅ Trước Tiếp ➡