Nếu như mẹ còn muốn truy cứu.
Các người còn muốn dây dưa không xong đến khi nào? Nói đi, rốt cuộc là phóng viên đán chết nào đem ảnh mà tôi chụp tiết lộ ra ngoài? Còn cố ý cắt câu lấy nghĩa mà chỉ làm lộ ra ảnh chụp của Bùi Tử Thâm cùng chị dâu của tôi?”
“Hẹn hò cái gì? Anh trai tôi là không khí chắc? Ngày hôm qua rõ ràng là bọn họ đang nói chuyện công việc cùng với nhau, tôi cũng ở đó xem náo nhiệt! Sau đó tôi và anh tôi có việc đi trước, không bồi chị dâu tôi nữa!”
“Không sai, những tấm ảnh đó chỉ là tôi chụp chơi mà thôi, chỉ vì cố ý kích thích anh trai tôi mà thôi. Kỳ thật anh tôi và chị dâu, còn có Bùi Tử Thâm , quan hệ của ba người rất tốt, phóng viên các người có thể đừng bắt bóng bắt gió như vậy được không?”
“Còn không mau xóa sạch ảnh mà tôi chụp đi! Bằng không đừng trách tôi khởi tố tất cả các người!”
.......
Buổi tối thứ sáu, một nhà bốn người nhìn như là đang hòa thuận vui vẻ mà cùng nhau ăn tối. Thế nhưng trong TV lại đang chiếu hình ảnh buổi chiều ở trước cửa tập đoàn Thẩm thị, Cung Linh Lan đột nhiên đem chiếc đũa trong tay hướng lên bàn đập một phát, đầu tiên chính là nhìn về phía con gái của mình, “Mộ Tuyết, những ảnh chụp đó rốt cuộc là như thế nào? Thật sự là con chụp sao?
Thẩm Mộ Tuyết ngập ngừng, chỉ dám nhìn trộm Thẩm Mục Hàn ở bên kia.
Chỉ là người đàn ông đó không hề có ý định giải thích cho cô ta vài câu, thậm chí còn không coi ai ra gì mà gắp một miếng xương sườn vào bát của Mạc Thi Ý.
Cô ta đành phải rũ mắt xuống, hơi hơi gật đầu. Cung Linh Lan thật sự không hài lòng với câu trả lời này, vì thế lại đem ánh mắt chuyển qua cho con trai mình, chẳng qua nói chuyện với anh giọng nói hòa hoãn hơn rất nhiều, “Mục Hàn, con đường đường là tổng giám đốc, phải giữ gìn hình tượng của tập đoàn như nào còn cần mẹ nói sao? Đây cũng không phải là lần đầu tiên, con còn muốn dung túng cho nó như thế nào nữa?”
“Mạc Thi Ý, vị trí phu nhân tổng giám đốc nếu như cô không ngồi được, cảm thấy áp lực quá lớn, thì nhân lúc vẫn còn sớm liền bỏ đi. Nếu cô thật sự thích con trai tôi, muốn có một cuộc sống tốt với con trai tôi, thì không cần phải cùng người đàn ông khác minh bạch không rõ ràng, sau khi kết hôn thì lại càng phải bảo trì khoảng cách, cô chẳng lẽ còn không hiểu?”
“Mẹ, con ——”
“Mẹ, chuyện này chính là hiểu nhầm, hiện tại đều đã được làm sáng tỏ. Nếu như mẹ vẫn muốn truy cứu, thì nên truy cứu người giở trò quỷ ở phía sau, cố ý phá hư hình tượng của tập đoàn, còn chia rẽ tình cảm của vợ chồng con!”
Lúc này, Thẩm Mục Hàn lại không khỏi thanh minh mà kéo người phụ nữ bên cạnh, ý vị thâm trường mà liếc nhìn Thẩm Mộ Tuyết ngồi ở phía đối diện, nói xong một câu liền đi lên gác.
Cung Linh Lan hiển nhiên là bị chọc giận rồi, chỉ là trừ bỏ việc ở sau lưng giương mắt nhìn thì cũng không thể nói một câu phản bác nào.
Bởi vì lời con trai nói không sai, nếu không có những phóng viên đáng chết, đổi trắng thay đen đó, thì sẽ không sinh ra nhiều chuyện như vậy. Chỉ là ——
Nếu không phải nhóc con đê tiện Mạc Thi Ý luôn cùng vị ảnh đế kia dây dưa không rõ , thì làm sao lại bị người ta phê bình chứ?
“Mẹ, con nói thẳng với mẹ, ảnh chụp là con chụp, nhưng việc giải thích kia, là anh bảo con nói như thế.” Thẩm Mộ Tuyết thấy bốn phía vắng lặng mà ra vẻ ủy khuất mở miệng nói.
Nghe vậy, Cung Linh Lan lập tức nghe ra được ý khác, lại ngồi xuống một lần nữa, nhìn chằm chằm con gái mình, “Con nói cái gì?”
Thẩm Mộ Tuyết nắm chặt thời cơ mà tố cáo, “Mẹ, là con tận mắt nhìn thấy chị dâu cùng đại minh tinh kia hành vi ái muội, vốn dĩ chụp lại là muốn để cho anh nhìn, nhưng không biết xảy ra chuyện gì, đã bị phát tán ra ngoài.
Mẹ, cũng không biết chị dâu cho anh uống bùa mê gì mà anh cứ cho rằng do con cố ý, còn bắt con phải nói như vậy trước mặt phóng viên. Thủ đoạn của chị dâu thật lợi hại...”
“A, còn không phải là một bộ dáng dụ dỗ người sao? Câu dẫn con trai ta còn không tính, lại còn muốn một chân đạp nhiều thuyền? Loại phụ nữ không sạch sẽ như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị ta đuổi ra ngoài!”
Thẩm Mộ Tuyết ngay sau đó lại bổ sung nói ,“Mẹ, chị Thiến Thiến hiện tại cũng không dám tới nhà chúng ta. Chắc chắn là bởi vì chị dâu thổi gió bên tai, làm hại ý tốt của chị Thiến Thiến đều biến thành tính kế ở trong mắt anh, mẹ nói xem, phải làm sao bây giờ?”
Cung Linh Lan bất giác nhăn chặt mày, theo bản năng mà nhìn hướng lên cầu thang, rốt cuộc lại chậm rãi giãn ra, “Yên tâm, Thiến Thiến là cô gái tốt mà ta nhận định, con bé khổ tâm đối với anh con như vậy tuyệt đối sẽ không uổng phí.”
Chà lưng giúp anh.
Tầng ba, phòng ngủ chính.
Mạc Thi Ý bị Thẩm Mục Hàn kéo lên phòng cũng không kêu một tiếng, cũng mặc kệ vì sao sắc mặt của người đàn ông lại âm trầm một mảnh như vậy, chỉ lo thay quần áo của mình chuẩn bị tắm rửa.
Ai ngờ, cô còn đang xả nước vào bồn trong phòng tắm, Thẩm Mục Hàn cũng theo sau bước vào.
“Anh vào đây làm cái gì?” Mạc Thi Ý theo bản năng mà quấn chặt áo tắm dài trên người, lại thoáng lùi về sau một bước nhỏ.
Thẩm Mục Hàn mặt không biểu cảm gì mà nói, “Cùng nhau tắm.”
Sau đó, anh không coi ai ra gì mà cởi quần áo trên người chính mình, chân dài làm cho cả nam lẫn nữ đều ghen tị không thôi, tư thái ưu nhã mà đi tới bên cạnh cô.
Mạc Thi Ý vẫn là lần đầu tiên rơi vào hoàn cảnh nhìn dáng người của người đàn ông kia mà cả người huyết mạch sôi sục, nhìn một chút liền đỏ mặt, muốn quay người đi để chính mình bình tĩnh hơn một chút, ai ngờ, đối phương đã đứng ở trước mặt cô, hơn nữa dễ như trở bàn tay mà chặn ngang hông cô mà bế lên.
“Tôi, tôi tự đi là được rồi.” Cô sợ tới mức nói chuyện còn có chút chậm chạp, bất ngờ bị bế lên, làm cô không thể không ôm sát cổ của đối phương.
Chỉ là, chạm vào thân hình bóng loáng mà lại hơi lạnh của anh, chỉ làm cô cảm thấy cả người mình giống như càng nóng hơn.
Bốn mắt nhìn nhau, Mạc Thi Ý càng có chút hoảng hốt.
Đó là một gương mặt được thượng đế tạo ra vô cùng tinh xảo, gương mặt góc cạnh, đỉnh mày giống như núi xa, đôi mắt sâu thẳm, mũi cao, còn có đôi môi hơi nhếch……
Thẳng đến khi người đàn ông giật giật môi, nhẹ nhàng nói ra một câu, “ Anh dễ nhìn hơn Bùi Tử Thâm chứ?”
Mạc Thi Ý lúc này mới đột nhiên hồi phục lại tinh thần, đối phương cư nhiên còn dùng mỹ nam kế trong truyền thuyết với cô!
“Giá trị nhan sắc của Bùi Tử Thâm đã được công nhận, anh…… Thôi bỏ đi.” Tuy nói như thế, nhưng ánh mắt Mạc Thi Ý đã mơ hồ, dáng vẻ đã để lộ ra rằng cô lúc này đang chột dạ.
Rốt cuộc thì cũng phải nói thật, Thẩm Mục Hàn cùng Bùi Tử Thâm rõ ràng chính là hai loại đàn ông khác nhau, giá trị nhan sắc của hai người bọn họ căn bản không có cách nào đặt cùng nhau để so sánh!
Thẩm Mục Hàn cười nhạt một tiếng, ôm cô đi xuống bể tắm có độ ấm thích hợp.
Ngay sau đó, một cái khăn lông liền hướng tới chỗ Mạc Thi Ý, đồng thời, còn có giọng nói lạnh lùng của người đàn ông, “Chà lưng cho anh.”
Mạc Thi Ý: “!”
Ký ức đời trước ùn ùn kéo đến, cô cùng anh cũng không phải chưa cùng nhau tắm uyên ương.