⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên nhân bởi vì anh ta chính là đại minh tinh số một số hai, nhiều nghệ sĩ bị ánh sáng của anh ta che dấu như vậy, còn không phải đều là đối thủ cạnh tranh của anh ta sao?
Hơn nữa, còn sẽ có cái bí mật gì đó không giống người thường.
Còn kẻ thù của cô, rõ ràng chính là người nhà họ Mạc!
“Vậy, kế tiếp phải làm sao bây giờ?” Sau một lúc lâu, Mạc Thi Ý lại hỏi ra một câu như thế.
Bùi Tử Thâm ở đầu bên kia thở dài một tiếng, vừa muốn nói gì đó thì lại có người gọi anh ta, anh ta vội vàng bỏ lại một câu, “Cứ từ từ đã——” rồi tắt máy.
Mạc Thi Ý còn tưởng ý của anh ta là từ từ xem diễn biến.
Không ngờ, cô vừa tắt di động không bao lâu, trên mạng đã có động thái mới, lúc này mới phát hiện lại có một tấm ảnh chụp vội bị lưu truyền đi.
Mà lúc này trong tấm ảnh chính là ba người.
Càng chính xác hơn mà nói ảnh bị chụp trộm chính là lúc cô bị Thẩm Mục Hành mạnh mẽ ôm vào trong ngực tuyên bố chủ quyền, mà Bùi Tử Thâm thì đứng ở một bên cầm trà sữa.
Bởi vì bức ảnh này, tin tức về ảnh đế Bùi Tử Thâm và phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Thẩm thị bị đập tan trong nháy mắt.
Nhưng cùng lúc đó có một tin tức khác nhấc lên một trận sóng to gió lớn.
Các quần chúng bên ngoài bắt đầu sôi nổi mà nghiên cứu hình ảnh, phỏng đoán rốt cuộc chuyện này là như thế nào.
Lúc sau, điều làm Mạc Thi Ý không nghĩ tới chính là, người đứng ra giải thích không phải là Bùi Tử Thâm, cũng không phải Thẩm Mục Hàn, mà lại là... em gái của anh ta Thẩm Mộ Tuyết.
Cô ta đứng trước tập toàn Thẩm thị, Thẩm Mộ Tuyết dưới sự bảo vệ của một vệ sĩ mặc đồ đen, hùng hổ mà vọt tới trước màn ảnh, lòng đầy căm phẫn mà lên án nói,
“Các người còn muốn dây dưa không xong đến khi nào? Nói đi, rốt cuộc là phóng viên đán chết nào đem ảnh mà tôi chụp tiết lộ ra ngoài? Còn cố ý cắt câu lấy nghĩa mà chỉ làm lộ ra ảnh chụp của Bùi Tử Thâm cùng chị dâu của tôi?”
“Hẹn hò cái gì? Anh trai tôi là không khí chắc? Ngày hôm qua rõ ràng là bọn họ đang nói chuyện công việc cùng với nhau, tôi cũng ở đó xem náo nhiệt! Sau đó tôi và anh tôi có việc đi trước, không bồi chị dâu tôi nữa!”
“Không sai, những tấm ảnh đó chỉ là tôi chụp chơi mà thôi, chỉ vì cố ý kích thích anh trai tôi mà thôi. Kỳ thật anh tôi và chị dâu, còn có Bùi Tử Thâm , quan hệ của ba người rất tốt, phóng viên các người có thể đừng bắt bóng bắt gió như vậy được không?”
“Còn không mau xóa sạch ảnh mà tôi chụp đi! Bằng không đừng trách tôi khởi tố tất cả các người!”
Trong lòng anh ấy khẳng định không thoải mái.
Thẩm Mộ Tuyết nói xong lời này sau đó liền dùng ánh mắt ám chỉ với vệ sĩ đem tất cả những phóng viên đang đứng ở cửa tập đoàn đuổi đi.
Thanh minh xong, cũng là thời gian tan tầm của nhân viên.
Thẩm Mộ Tuyết tự mình lái xe rời đi, ở trên xe, cô ta sửa lại bộ dáng kiêu ngạo mà nói với Thẩm Mục Hàn ở di động đầu bên kia, “Anh, những phóng viên kia đều đã đi hết rồi, anh có thể tan tầm rồi.”
“Được.”
Không nghĩ tới ở trước mặt Thẩm Mục Hàn kỹ xảo nhỏ này của cô ta đã lập tức bị anh phát hiện.
Rõ ràng cô ta đã cẩn thận dùng máy tính khác, đăng ký một hòm thư mới, rồi mới đem ảnh chụp này gửi cho phóng viên giải trí.
Ai ngờ, rất nhanh Thẩm Mục Hàn đã tra ra được là ai gửi ảnh, còn cho người theo dõi, cứ như vậy đem cô ta tóm ra ngoài!
Nói chuyện với Thẩm Mục Hàn xong, Thẩm Mộ Tuyết lại gọi điện thoại cho Mạc Thiến Thiến tìm an ủi, “Thiến Thiến, làm sao bây giờ? Người phụ nữ Mạc Thi Ý kia thật sự quá lợi hại, lúc trước không phải chị nói với em, anh em cưới cô ta, gần như là vì trả thù sao? Chỉ là
Vì sao, em cảm thấy thái độ của anh em đối với cô ta vẫn vô cùng tốt giống như trước khi kết hôn vậy?
“Những ảnh chụp đó, vẫn bị phát hiện ra sao?”
“Đúng vậy. Em cũng không nghĩ anh em sẽ giúp đỡ Mạc Thi Ý. Thiến Thiến, chị nói xem anh em sẽ không phải là lâu ngày sinh tình, tình cảm đối với Toa Toa dần phai nhạt, ngược lại coi trọng Mạc Thi Ý kia chứ?”
“Không có khả năng!” Mạc Thiến Thiến ở đầu bên kia có chút mất khống chế mà hét ra tiếng chói tai, nhưng rất nhanh cô ta đã tự điều chỉnh lại, giọng nói hòa hoãn mà bắt đầu phân tích,
“Tuyết Nhi, em đừng quên cô ta chính là hung thủ giết hại Toa Toa, lấy tính cách của anh em, đối tốt với cô ta chẳng qua chỉ là vẻ ngoài mà thôi. Làm ra tai tiếng như vậy, anh em đương nhiên sẽ tự mình xử lý, rốt cuộc thì hiện tại cô ta vẫn là chị dâu của em, phu nhân tổng giám đốc Thẩm thị, bất quá, trong lòng anh ấy khẳng định sẽ không thoải mái.”
“Hóa ra là như vậy, vậy tối nay chị có muốn tới nhà của em cùng ăn cơm hay không? Em có chút nhớ canh sườn bí đao do chị nấu!” Thẩm Mộ Tuyết lại nhiệt tình mà mời cô ta.
Nhưng Mạc Thiến Thiến lại toát ra vài phần khó xử, “Tuyết Nhi, việc lúc trước chị làm có ảnh hưởng vô cùng không tốt với anh em, chị vẫn là không nên đi, tránh cho anh ấy không thấy ngột ngạt.”
Thẩm Mộ Tuyết cũng trầm mặc theo, “Được... Vậy được rồi, Thiến Thiến, chị cũng đừng quá thương tâm. Em ở bên này sẽ nói nhiều lời hay với anh em một chút, đem hiểu lầm giữa hai người làm sáng tỏ. À, đúng rồi, người phụ nữ kia đang muốn mở phòng làm việc về trang phục, cảm giác hình như là muốn đoạt việc làm ăn của chú Mạc, chị có muốn lưu ý một chút hay không?”
“Phòng làm việc về trang phục? Được, chị đã biết, cảm ơn em nhé, Tuyết Nhi.”
Mạc Thiến Thiến bỏ điện thoại xuống, ý cười trên khóe miệng cũng trở nên lạnh như băng. Người phụ nữ đê tiện kia còn muốn mở phòng làm việc thiết kế quần áo để kiếm tiền?
Quả thật không biết tự lượng sức mình!
Cứ cho như người mẹ đã chết của cô ta là một nhà thiết kế thiên tài vô cùng lợi hại đi thì sao chứ?
Gia sản của nhà họ Cổ không phải tất cả đều nằm trong tay nhà họ Mạc của bọn họ sao?
Hơn nữa nếu không phải cha cô có cách quản ký, công ty cũng sẽ không phát triển nhanh chóng như vậy, nhảy một bước trở thành anh cả trong giới trang phục!
Cô ta còn muốn tự mình mở phòng làm việc?
Việc đó cũng phải được bọn cô đồng ý mới được. Nghĩ đến đây cô ta quyết đoán mà gọi một cuộc điện thoại cho mẹ của mình, “Mẹ? Mẹ, tối nay con về nhà ăn cơm, đừng quên làm thêm vài món ăn nha... Được được, con tan tầm sẽ về đó luôn, mẹ chờ con nhé, con có rất nhiều việc muốn kể với mẹ!”
⬅ Trước Tiếp ➡