Nói xong Tư Dận Diễn thu dọn đồ rời đi, để lại Diệp An Cửu nhìn cánh của đóng chặt, trong lòng bực bội.
Đây là ghét bỏ à? Ghét bỏ một cách trần trụi, ngay cả một phút ở chung một chỗ với cô cũng không muốn, vậy mà ban nãy cô còn bởi vì màu đỏ đậm trên chiếc giường lớn mà cảm thấy mập mờ, hóa ra tất cả đều do cô tự mình đa tình.
Bên kia Diệp An Cửu ôm tâm tình nhập gia tùy tục đi tắm rửa rồi đi ngủ, lại không biết trong thư phòng người đàn ông nào đó đang cầm sách ngẩn ngơ, nhìn mãi cũng không vào đầu được một chữ nào, lóe lên trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh xương quai xanh xinh đẹp kia, bờ vai nhẵn nhụi mịn màng, và . . . đường cong trắng nõn mê người khi cô kéo cổ áo ra.
Nếu như không phải biết sự bài xích của cô, anh sẽ cho rằng cô đang quyến rũ anh! Anh tự trào, quả nhiên là bởi vì chưa từng có phụ nữ, vì vậy mới chỉ nhìn phần nổi của tảng băng chìm đã không kềm chế được, nếu có thể. . Chết tiệt, không được nghĩ nữa!
1: Đêm dày vò của cậu Tư
Môi trường xa lạ, chiếc giường xa lạ, Diệp An Cửu trằn trọc, nửa đêm cô gặp ác mộng, rất nhiều năm rồi cô không mơ thấy ác mộng, trong giấc mơ khắp người cô đều là vết thương, quần áo đều nhuộm đầy máu, cô chạy rất nhanh, nhưng đằng sau luôn có người đuổi theo, cô liều mạng chạy, thế nhưng là người kia lại đuổi theo cô như bóng với hình, cô làm cách nào cũng không cắt đuôi được.
Cô đau, rất đau, nhưng cô không thể dừng lại, nhất thời cô nghĩ không ra tại sao mình lại phải chạy trốn, nhưng cô biết mình không thể để cho ma quỷ phía sau bắt được.
Trong mơ cô rất nhỏ bé và yếu ớt, căn bản không có chút vũ lực nào, chỉ có sợ hãi, sợ hãi và rất sợ hãi, chỉ biết chạy trốn.
"Cứu tôi. . . Ai cũng được, mau cứu tôi với. . ."
Tư Dận Diễn chỉ là định qua bên này xem cô như thế nào, nhưng không thấy Diệp An Cửu đâu, lại thấy chăn nhô lên, sợ cô bí hơi nên bước tới giúp cô vén chăn lên, không ngờ lại nhìn thấy hình ảnh Diệp An Cửu người co quắp run lẩy bẩy ở trong chăn.
Cô chỉ mặc đồ ngủ khiến cô nhìn vô cùng nhỏ nhắn, cả người co lại nằm gọn trong chăn, hai tay ôm thật chặt đầu gối, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại vừa đau khổ vừa gấp gáp, mái tóc ướt đẫm mồ hơi dính chặt ở trên mặt.
"Cứu tôi. . . Aaaaaaaa. . ."
Nghe cô nói mớ, một hình ảnh nào đó được bật ra từ tận sâu trong ký ức của anh, khẽ thở dài, ngồi lên trên giường, cánh tay duỗi ra ôm cô vào lòng.
Cả cơ thể cô run lẩy bẩy, nhưng khi anh chạm vào cô, cô rất tự nhiên rúc vào trong ngực anh, anh đưa tay vỗ về sau lưng cô trấn an, rất nhanh cô cũng an ổn lại, cả người cũng trở nên yên tĩnh.
Khom lưng đặt cô lên giường lại, đang định đắp chăn cho cô rồi rời đi, lại không ngờ anh vừa rút tay ra đã bị cô kéo trở lại, cả người rơi xuống giường, trong ngực cũng dính chặt thêm một cơ thể mềm mại.
"Chết tiệt!" anh vừa nhúc nhích cô đã càng dính chặt hơn, cô vẫn đang chìm trong ác mộng nên hoàn toàn không biết bản thân đang làm gì, chỉ là cô muốn ôm chặt ngọn nguồn khiến cô an tâm, có lẽ trong giấc mơ cô cũng tìm được người cứu mình, biểu hiện trên mặt vô cùng thỏa mãn và không muốn rời xa.
Thở dài, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô: "Đúng là cô bé vô tâm, người nằng nặc đòi gả cho tôi là em, bây quên tất cả mọi thứ về tôi cũng là em!"
Thân thể mềm mại trong ngực, vừa mềm mại vừa ấm áp, hương thơm quyến rũ, rõ ràng là người vợ hợp pháp của mình, nhưng lại không dám ăn, vốn cho rằng đây đã đủ dày vò rồi, lại không ngờ tới lúc anh đang mơ mơ màng màng, có một bàn tay luồn vào trong vạt áo anh, làm anh giật mình tỉnh giấc, cơn buồn ngủ cũng hoàn toàn biến mất.
Bàn tay thon dài mềm mại giống như không có xương, mân mê trên da thịt anh, hơn nữa còn là phần eo mẫn cảm, nếu anh không có chút phản ứng nào thì anh không phải đàn ông.
2 Đêm dày vò của cậu Tư
Một ngọn lửa bùng cháy không thể khống chế được, hết lần này tới lần khác thủ phạm còn ngại không đủ, sau khi vuốt ve vòng eo anh rồi leo thẳng lên, cuối cùng dừng ở trước ngực của anh, dừng ở khu vực mẫn cảm nhất của đàn ông.
Dục vọng thiêu đốt cả người anh, ngay cả cổ họng cũng đang bốc cháy, cúi đầu nhìn, thủ phạm vẫn đang ngủ rất ngon, khóe miệng còn chảy ra một chất lỏng đáng ngờ, vô tội làm sao?
Anh nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng dở khóc dở cười, chỉ có thể cố gắng hết sức để cơ thể mình tránh xa cô, nếu như không phải nể tình cô có khúc mắc với anh thêm việc cô vừa mới gặp ác mộng, anh thật sự không ngại việc phải dùng sức đâu.
Cho dù người đàn ông có khả năng tự kiềm chế tốt đến mấy đi nữa thì vẫn là đàn ông, loại chuyện như thế này có thể chịu trong bao lâu?
Sáng sớm dì Lan đã thức dậy chuẩn bị, lúc đi ngang qua hành lang vừa vặn trông thấy Tư Dận Diễn đi ra từ phòng cưới, từ trước đến nay cậu chủ luôn ăn mặc chỉnh tề không ngờ lúc này quần áo lại xộc xệch, trên cổ còn nhìn thấy được chút dấu vết mờ ám, bà che miệng cười, có vẻ tình cảm của cậu chủ và phu nhân rất tốt, xem ra không bao lâu nữa sẽ có thêm cậu chủ nhỏ!
Lại không biết, điều đầu tiên sau khi Tư Dạn Diễn trở về thư phòng chính là đến phòng tắm, cực lực tắm nước lạnh cho tỉnh táo.
Diệp An Cửu một đêm ngon giấc, tuy cô gặp ác mộng, nhưng cô cũng không nhớ rõ lắm, nhất là sau nửa đêm, cô ngủ vô cùng an tâm, sáng sớm thức dậy tinh thần sảng khoái.