⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Bùi Hoan nghe hiểu, đây là sự trả thù của Lâm Cẩm Vinh, anh đồng ý cưới cô, nhưng sẽ không có tình yêu, thậm chí ngay cả ấm áp cơ bản nhất cũng sẽ không cho cô.
Cô hẳn nên từ bỏ, nhưng ví trị Thiếu phu nhân của nhà họ Lâm, cô không bỏ được.
Trước mắt cứ như vậy, thử nhìn xem ai có thể cười đến cuối cùng.
Bùi Thất Thất không phải ánh trăng sáng trong lòng anh sao, Bùi Thất Thất ghê tởm như vậy, Lâm Cẩm Vinh sẽ còn cảm thấy cô ta thuần khiết như ngọc sao?
Bùi Hoan nhìn Bùi Thất Thất, cười nhạt: "Nhưng mẹ tôi hứa gả cô cho Chung tiên sinh, Chung tiên sinh đồng ý cưới cô, nhưng bây giờ cô đang làm cái gì? Làm nhân tình của Đường Dục!"
Trần Tâm Khiết đã nhảy bổ lên: “Thật là chưa từng thấy loại khó nhìn như vậy, chó cũng còn tốt hơn cô!"
Bùi Hoan liếc nhìn cô: “Không phải cô là một con chó bên cạnh Bùi Thất Thất sao?"
Trần Tâm Khiết còn muốn ồn ào, Bùi Thất Thất ngăn cản cô ấy, cô nhìn Bùi Hoan, lạnh nhạt cười: “ Phải, là tôi không tự trọng, nhưng Bùi Hoan à, sau này còn rất dài, chỉ mong sau này, cô cũng có thể an ổn sống hết một đời."
Nói xong, cô kéo Trần Tâm Khiết rời đi, đi rất nhanh.
"Thất Thất, cứ bỏ qua như vậy? Rõ ràng cô ta không biết xấu hổ, Lâm Cẩm Vinh..." Trần Tâm Khiết không cam lòng nhìn cô nói, nhưng lại bị Bùi Thất Thất cắt đứt: “Bỏ qua đi."
Hai người đi tới một chỗ sân thượng, Bùi Thất Thất đứng, nhìn phong cảnh phía xa.
Cô cảm thấy toàn thân đều lạnh lẽo...
Trần Tâm Khiết ở một bên, nhỏ nhỏ giọng nói: “Vậy... Cậu thật sự làm... tình nhân của Đường Dục?"
Bùi Thất Thất nhìn phương xa, qua thật lâu, cuối cùng mới khẽ cười một cái: "Đúng vậy!"
Trần Tâm Khiết ngớ ra, mà Bùi Thất Thất xoay đầu lại, nhìn Trần Tâm Khiết: “Tâm Khiết, có phải bây giờ cậu rất xem thường tớ hay không?"
"Thất Thất... Nhất định là cậu có nỗi khổ!" Trần Tâm Khiết do dự mở miệng.
Bùi Thất Thất rũ mắt, nói rất nhẹ: “Có nỗi khổ, nhưng không phải là tớ không có lựa chọn."
Cô gần như tự giễu nói: "Tớ có thể làm vợ lớn của một ông già, một cuộc sống tương đối vẻ vang."
Nhưng Bùi Thất Thất biết ràng, Chung tiên sinh khoảng hai ba năm sau liền vứt bỏ cô, tiếp sau đó cô sẽ như thế nào cô thật sự không biết.
Chu Mỹ Lâm sợ Đường Dục, Chung tiên sinh cũng vậy, đối với Bùi Thất Thất mà nói, Đường Dục là một cảng tránh gió tốt nhất.
Anh muốn thân thể cô, cô cần anh bảo vệ.
Trần Tâm Khiết khó khăn tiêu hóa, tất cả những thứ này cũng vượt qua khỏi sự tưởng tượng trong lòng cô, cô nhìn Bùi Thất Thất, lòng bàn tay nắm chặt điện thoại di động trong tay.
Trên điện thoại di động, là tấm hình Bùi Thất Thất và Đường Dục chụp chung, vốn là cô muốn cho Bùi Thất Thất xem, bây giờ... Có lẽ là không cần nữa.
Thậm chí cô có chút hối hận, nếu như lúc ấy cô và Bùi Thất Thất cùng nhau ở lại Thánh Viễn, quan hệ của Bùi Thất Thất và Đường Dục bây giờ...
Trong lòng Trần Tâm Khiết loạn thành một đoàn, đồng thời cũng rất phức tạp.
Bùi Thất Thất rõ ràng biết Đường Dục, tại sao không nói với mình?
"Thất Thất, tớ muốn cùng cậu đến Thánh Viễn vừa học vừa làm." Trần Tâm Khiết do dự một chút, nhưng vẫn lên tiếng.
Bùi Thất Thất có chút bất ngờ, cô nghiêng đầu nhìn Trần Tâm Khiết, một lúc lâu mới cười một tiếng: “Đường Dục không biết tớ ở nơi đó, hơn nữa tớ cũng không biết sẽ ở bên cạnh anh ta bao lâu."
Hung hăng bắt nạt cô (5) Trần Tâm Khiết ồ một tiếng, có chút thất vọng, dù sao đây cũng là cơ hội duy nhất cô quen biết với cấp cao của Thánh Viễn.
Một hồi, cô lại thử dò hỏi: "Thất Thất, sau này cậu sẽ ở lại Thánh Viễn sao?"
Bùi Thất Thất đi xuống sân thượng, phủi phủi cái váy trên người, từ từ lắc đầu một cái: “Không biết."
Cô sẽ không làm tình nhân của Đường Dục cả đời, cô cũng sẽ không cho phép mình như vậy.
Trần Tâm Khiết không nói gì nữa, đi theo phía sau cô vào phòng học...
Hai giờ rưỡi buổi chiều, Bùi Thất Thất đeo túi xách lên xe buýt, Trần Tâm Khiết đứng ở đứng ở trạm xe, vẫy tay.
Khi xe buýt lái xa, tay cô vẫn còn vẫy ở giữa không trung, thật lâu, cũng chưa để xuống...
Bùi Thất Thất đến Thánh Viễn, đã ba giờ lẻ năm phút, cô đổi quần áo lập tức tiến vào phòng hồ sơ.
Bên trong bình thường không có ai, thỉnh thoảng Đường Dục sẽ tới, nhưng đây cũng chỉ là nghe nói... Đến nay cô cũng chưa từng thấy Đường Dục tới nơi này.
Bùi Thất Thất học thiết kế, không có nửa điểm hứng thú với những con số khô khan này.
Cô trải tờ báo, ngồi dưới đất, phân loại một phần những văn kiện kia, lại dán nhãn ở bên ngoài trên văn kiện, bốn phía yên tĩnh, ngược lại cô cũng rất dễ chịu.
Lúc Đường Dục đi tới, liền thấy dáng vẻ Bùi Thất Thất một mình ngồi dưới đất, cúi khuôn mặt nhỏ nhắn, ngón tay linh hoạt chuyển động.
Anh nhìn thấy liền nhớ đến dáng vẻ cô làm mì sợi với thịt gà, rất dễ bảo.
Dĩ nhiên, nếu như trên mặt cô không có cặp mắt kiếng kia sẽ tốt hơn.
Hôm nay có lẽ là cô quên lau môi son, hoặc là vì ở chỗ này cảm thấy an toàn, cái miệng nhỏ nhắn thoải mái nhẹ nhàng.
"Tổng giám đốc!" Tiếu Nhiên ở sau lưng nhẹ nhàng kêu một tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡