⬅ Trước Tiếp ➡

tháng trước, hay là hai tháng trước, bao lâu cũng không nhớ, chỉ nhớ hậu quả khi bước vào là anh suốt một tuần không quan tâm tới cô.
Do dự mãi, cuối cùng không kiềm chế nỗi cảm xúc nhớ anh, liền hít sâu, đẩy cửa vào "Hằng" Nụ cười xinh đẹp rực rỡ trên môi, cổ tay xoay nhẹ, đẩy nắm cửa, nhưng chỉ trong một giây, nụ cười đông lại, ngây ngốc nhìn.
"a...
không cần...
Hằng....A " Dưới ánh đèn ngủ, hai mắt thất thần nhìn chằm chằm đôi năm nữ xích lõa trên giường, bên tai là tiếng cầu xin nụng nịu của phụ nữ.
Phòng tối đen, rèm cửa bị gió thổi bật tung, ánh sáng trên giường lúc tối lúc rõ, giường nước di chuyển, cùng với nó là tiếng ngâm cao của đàn ông, tiếng thở dốc không kiềm chế "A" Người phụ nữ kinh hãi kêu lên, trong bóng đêm dường như ai cũng chú ý đến vị khách không mời mà đến, cuộn tròn cơ thể trần trụi của mình dưới tay người đàn ông.
Mẫn Nhu không nhìn rõ đôi nam nữ trong phòng, nhưng có thể xác định người đàn ông đang ôm người phụ nữ đó trong lòng cô người cô yêu sâu đậm – Kỷ Mạch Hằng.
Khung cảnh tối đen, ngoại trừ tiếng thở dốc, còn có tiếng sàn sạt, bọn họ ngại ngùng sao?
Vì vậy, ở trước mặt người ngoài như cô liền kéo chăn che lấy sự nóng bỏng?
Dù biết rõ nhìn không thấy, cô vẫn hướng mắt về phía bóng người mơ hồ, dường như có thể nhìn thấy nét áy náy trên mặt anh, nhưng cô sai rồi, quá sai rồi Âm thanh mập mờ trong căn phòng lại vang lên, người đàn ông thở gấp, tiếng rên của phụ nữ như lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua trái tim cô, vô tình, đẩy cô vào vực sâụ "Hằng...
Hằng..." Cứ ngỡ rằng đây là cái tên chỉ một mình cô được gọi, nhưng thật mỉa mai thay, anh cho phép đàn bà nằm trên giường anh cũng như thế, cô thì sao đây?
Chẳng lẽ anh chưa bao giờ quan tâm cô sao?
Trong màn đêm, đôi mắt đen lạnh lùng kia có nhìn cô không?
Bờ môi khô khốc đầy chua xót, dù cố gắng chống chịu nhưng tình cảm của cô vỡ ra tan tành trên đất, cô không chịu đựng nổi đôi mắt lạnh lùng của anh, liền xoay người, khép cửa lại, yếu ớt tựa vào nó.
Đôi mắt ảm đạm nhìn về phía thùng rác, bên trong rất sạch, chỉ có một hộp cơm còn mới chưa hề mở ra, tay cô cũng đang cầm hộp cơm cùng màu như thế, cả hai thứ đều là beefsteak.
Lần đầu tiên, đối mặt với sự lạnh lẽo của anh, hai mắt cô đẫm lệ.
Lần đầu tiên, đối mặt với sự cố gắng suốt ba năm qua, không biết theo ai.
Cô dùng tay lau đi giọt nước mắt sắp tràn ra, đi về phía salon, bước chân rối loạn, mấy lần khiến cô muốn ngã xuống, tay cầm lấy túi, vội vàng chạy trốn khỏi phòng làm việc.
Cô nhấn nút thang máy loạn xạ, chỉ muốn thoát khỏi nơi mà cô tự cho là chỗ ấm áp nhất.
"Đinh" Thang máy mở ra, vẻ mặt hoảng loạn bước vào, cơ thể như bị rút sạch sức lực nặng nề tựa vào vách thang máy, hai mắt ửng đó đau xót, nhưng cô vẫn lưu luyến hơi thở của anh..
không thể bỏ được.
Ánh mắt nhìn ra bên ngoài thang máy, cửa sắp đóng lại, qua khẻ cửa là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng lạnh lùng, vài nút áo đóng lại làm tăng thêm sự mị hoặc gợi cảm, đôi mắt cao ngạo, sống mũi thẳng, đôi môi bạc tình, nhưng anh chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn cô chìm trong đau khổ mà không hề cứu


⬅ Trước Tiếp ➡