Chương 2
phòng vệ sinh xóa đi mồ hôi trên mặt.
Lau khô hai tay, đi đến bên ghế sô pha, cầm lấy điện thoại, nhấn những con số mình đã thuộc kĩ, duyên dáng ngã ngồi xuống ghế sô pha.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã khóa, xin lỗi..." Nghe giọng tổng đài truyền đến, Mẫn Nhu không khỏi nhíu mày, đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa sự trách cứ nhìn về phía người đàn ông anh tuấn trong khung hình, chu miệng oán giận nói "Bận rộn cũng phải ăn cơm chứ, thật ngốc Mắt cô đảo quanh căn nhà trọ rộng rãi, rèm cửa màu trắng ngà, sofa bằng vải bố, các loại gối ôm cách điệu, cảm giác lười biếng lan tràn khắp phòng.
Không phải cô thích phong cách Địa Trung hải, nhưng cách bày trí có thể giúp anh thoải mái tâm tình sau khi làm việc, một cảm giác không vui nảy lên trong lòng Cô xem đồng hồ trên tay, đã là mười một giờ mười bảy phút, đã trễ thế này,, anh cũng nên ăn cơm đi chứ?
Mím môi cười giảo hoạt, đôi mắt nâu đảo một vòng, cầm lấy hộp beefsteak, nếu điện thoại gọi không được vậy cô sẽ cho anh sự ngạc nhiên Bên ngoài văn phòng tổng tài của tập đoàn Kỷ, thanh máy đinh một tiếng mở ra, thư ký đang chỉnh sửa văn bản liền nhìn về phía thang máy, Mẫn Nhu trên tay cầm hộp cơm nhàn nhã đi tới.
"Mẫn..
Mẫn tiểu thư " Thư ký giống như một đứa trẻ 25 26 tuổi, mỗi lần nhìn thấy Mẫn Nhu đều đỏ mặt, nói chuyện lắp bắp, lần này cũng không ngoại lệ, có điều sắc mặt hôm nay hơi nhợt nhạt.
Trong lòng Mẫn Nhu chỉ nghĩ đến người sẽ ăn beefsteak do tự tay mình làm, không để ý tới sự khác thường của thư ký, chỉ lịch sự cúi đầu rồi đi vào phòng.
"Mẫn.." "Phanh" Cửa phòng đóng ngay lại, thư ký tính ngăn lại nhưng lại đành chịụ Thư ký ảo não tự tát vào mặt mình, lo lắng nhìn vào phòng, đứng ngồi không yên, sau đó cầm lấy văn kiện trên bàn, đi xuống dưới lầu, trong lòng nghĩ muốn rời khỏi nơi này càng xa càng tốt.
Mẫn Nhu nhẹ nhàng bước đi trên sàn, không để phát ra tiếng động, lúc làm việc theo thói quen của anh không thích bị tạp âm quấy rầy.
Khom người, thân thể nhỏ nhanh cúi xuống, giống như con mèo nhỏ nghịch ngợm, từng bước hướng về phía bàn làm việc, rồi đứng bật dậy, muốn dọa ai đó sợ nhảy dựng lên, nhưng lại thất vọng khi nhìn thấy bàn làm việc không có ai.
Chẳng lẽ đi ra ngoài ăn cơm?
Nhưng mà, anh có thói quen đúng mười hai giờ mới ăn sao?
Nhìn đồng hồ trên bàn chỉ mới mười một giờ năm mươi, lúc này anh không phải đang làm việc sao?
Cô nghiêng đầu, chớp mắt, mái tóc đen như thác rớt qua vai, Mẫn Nhu đặt hộp cơm lên bàn, bắt đầu đi dạo quanh văn phòng.
Cách bày trí của anh rất mạnh mẽ mà đơn giản, trên tường chỉ treo vài bức họa trừu tượng để trang trí, ghế sô pha lớn cùng bàn trà để đón khách, đi ngược lại giá sách, rút ra một quyển, lật vài tờ, toàn là sổ sách tập đoàn, không có hứng thú liền đem nó cất lại.
Nhìn qua cửa phòng bên trái, Mẫn Nhu liền tỉnh ngộ, vỗ vỗ đầu, sau lại quên mất, cả ngày bận rộn như thế, biết đâu anh đang ở trong phòng nghỉ tạm Cảm giác chán nản liền biến mất, trong lòng chỉ mong nhìn thấy anh ngay lập tức, Mẫn Nhu vui sướng cầm lấy hộp cơm, đi đến trước cửa phòng nghỉ, bàn tay đặt lên nắm cửa lại do dự.
Lần trước đi vào là khi nào?
Một