Hệ thống cười lạnh Chúc may mắn.
…
Trong viện nhỏ, Tạ Khanh Lễ vừa bước ra đã thấy hai người ngồi bên bàn đá trong sân.
Thiếu niên giữ vẻ mặt bình tĩnh, khẽ cúi người chào “Bái kiến Phù Đàm chân nhân, Giang sư huynh.”
Phù Đàm chân nhân gật nhẹ đầu, chỉ vào bát thuốc trên bàn “Vân Niệm không có ở đây, ta tới đây đưa thuốc cho ngươi.”
Thiếu niên ôn hòa cảm tạ, bưng chén thuốc lên uống cạn.
Một ít nước thuốc màu nâu chảy dọc xuống cằm, y chỉ tùy ý dùng tay lau đi.
Phù Đàm chân nhân bỗng lên tiếng “Hỏa độc này dữ dội, để ta bắt mạch xem độc tố đã thế nào rồi?”
“Vâng.”
Thiếu niên đưa tay ra, ngón tay Phù Đàm chân nhân nhẹ nhàng đặt lên.
Linh lực lưu chuyển theo kinh mạch Tạ Khanh Lễ.
Sau một khắc, Phù Đàm chân nhân thu tay lại “Ngươi còn trẻ, thân thể cường tráng, có lẽ hỏa độc sẽ sớm được thanh trừ thôi.”
Ông dừng lại một chút, rồi nói thêm “Chuyện này cũng không phải lỗi của ngươi, dù sao ngươi cũng đã cứu đệ tử ta một mạng, hãy ở lại Đạp Tuyết Phong dưỡng thương, đợi một tháng sau khi độc được giải sạch rồi hãy rời đi.”
Nghe vậy, Tạ Khanh Lễ cong môi cười nhẹ “Đa tạ Phù Đàm chân nhân.”
Phù Đàm chân nhân không nói gì, âm thầm trao đổi ánh mắt với Giang Chiêụ
Trong lòng cả hai không hề bình thản như biểu hiện bên ngoài.
Đúng là Tạ Khanh Lễ chỉ mới đạt đến Kim Đan sơ kỳ, nhưng hôm qua Thường Tuyên lại nói với mọi người rằng khi đối mặt với Xích Linh Thú, hình như cả đám bọn họ bị ai đó định thân.
Có thể điều khiển thân thể người khác, làm sao có thể chỉ ở mức Kim Đan sơ kỳ được?
Vì vậy sáng nay mang thuốc đến chỉ là thứ yếu, thăm dò tu vi mới là mục đích chính.
Thế nhưng Phù Đàm chân nhân đã là tu sĩ Đại Thừa, trong giới tu tiên này, người có thể qua mặt được ông có thể đếm trên đầu ngón tay. Một thiếu niên như Tạ Khanh Lễ thì làm sao có thể sở hữu tu vi cao hơn ông được?
Hay là Thường Tuyên kia chỉ bịa đặt để trốn tránh trách nhiệm?
Dù sao trên người Tạ Khanh Lễ vẫn còn vết thương do đám đệ tử kia để lại, đây là bằng chứng không thể chối cãi.
Nếu thật sự tu vi cao như lời đồn, chẳng lẽ y lại để mặc cho người khác đánh mình sao?
Tạ Khanh Lễ vẫn chỉ mỉm cười nhìn hai người, nhưng ý cười ấy lại không chạm đến đáy mắt.
Phù Đàm chân nhân khẽ thở dài, có vẻ không muốn can dự quá nhiều vào những chuyện đấu đá của đám hậu bối.
Ông đứng dậy, nhìn Tam đệ tử bên cạnh “Ta phải đến Tam Đại Điện để bàn việc, con ở lại đây chăm sóc Tạ Khanh Lễ.”
Hai người dõi theo bóng Phù Đàm chân nhân rời đi. Khi ông vừa khuất bóng, nụ cười trên gương mặt Giang Chiêu liền thay đổi.
Vóc dáng hai người tương tự nhau, đứng vững vàng như hai ngọn núi lớn.
Ánh mắt Giang Chiêu đượm vẻ tối tăm.
Tạ Khanh Lễ vẫn giữ dáng vẻ yên lặng, khẽ cúi đầu kính cẩn “Giang sư huynh.”
Giang Chiêu vẫn lạnh lùng nhìn y, không để lộ biểu cảm nào.
Lần trước khi Tạ Khanh Lễ bất tỉnh, Giang Chiêu đã ghé qua xem xét, chỉ thấy y có thiên phú tốt, ngoài ra cũng không nghĩ ngợi gì thêm.
Nhưng vì lo Vân Niệm bị lừa, đêm đó sau khi trở về, Giang Chiêu đã gác tay lên trán suy nghĩ cẩn thận.
Y cứ có cảm giác rằng thiếu niên này có chỗ nào đó là lạ, như thể đang khoác trên mình một lớp mặt nạ giả dối. Chuyện xảy ra tại cửa thứ mười hai hôm qua cũng có rất nhiều điểm đáng ngờ.
Giang Chiêu quan sát thiếu niên trước mặt.
Bộ y phục đệ tử tôn lên dáng người cao gầy vững chãi của Tạ Khanh Lễ, vai rộng eo thon, tóc đuôi ngựa được buộc cao bằng một chiếc ngọc quan.