Mái tóc đen dài của nàng buông xoã sau lưng, cài cây trâm lông mềm hình dáng như tai thỏ, nàng vận một bộ thanh sam, từng bước đi khiến tà váy khẽ đung đưa,
Tạ Khanh Lễ nhìn nàng đi tới cửa viện.
Một chân nàng đã bước ra ngoài, vừa toan đi hẳn thì bất chợt quay đầu lại.
Trên mặt Tạ Khanh Lễ vẫn là nụ cười dịu dàng không chút tì vết.
Vân Niệm nhìn thiếu niên đứng giữa sân, nở nụ cười rạng rỡ, nói với y “Đệ yên tâm, ta biết đệ muốn tham gia thí luyện Cố Lăng Kiếm Khư, ta nhất định sẽ nghĩ cách giúp đệ giải hết hỏa độc.”
“Ta tin rằng đệ nhất định sẽ giành được vị trí đầu bảng ở Cố Lăng Kiếm Khư.”
Nàng đi rồi.
Gió đêm se lạnh, Đạp Tuyết Phong quá cao, khí lạnh quanh quẩn bốn bề, dù là đầu hạ nhưng cũng không thể xem là ấm áp, so với cửa thứ mười hai lại càng lạnh hơn.
Nhưng không khí nơi này trong lành hơn, cũng tĩnh lặng hơn cửa thứ mười hai.
Chiếc túi Càn Khôn trong tay y nhỏ nhắn, thoạt nhìn đã biết là kiểu dáng dành cho nữ tụ
Y mở túi Càn Khôn ra.
Toàn là đồ ăn, đều được sắp xếp gọn gàng để y tiện lấy ra.
Góc trong cùng có một viên linh châụ
Linh Hỏa Châu giúp chống lạnh giữ ấm, một viên có thể bán được mấy nghìn linh thạch thượng phẩm.
Giữa đêm yên ắng, từ xa vọng lại tiếng côn trùng kêu rả rích.
Ngón tay Tạ Khanh Lễ khẽ siết lấy túi Càn Khôn, nhìn hồi lâụ
Khóe môi y hơi nhếch lên, khẽ bật ra một tiếng cười nhạt, rồi y đóng túi Càn Khôn lại, không hề lấy viên Linh Hỏa Châu ra.
Thiếu niên đóng cửa viện, quay vào phòng, ngồi xuống bắt đầu điều tức, trên trán dần đổ mồ hôi, từng sợi gân xanh nổi lên vì nén đau, kinh mạch bắt đầu đảo chiều, linh lực hóa thành lưỡi dao sắc bén, lần lượt cắt vào hỏa độc đang thấm sâu vào kinh mạch qua vết thương.
Không chút lưu tình nào, tựa như thân thể bị đục khoét này không phải là của mình.
Vết thương lại toác ra, từng giọt máu nhỏ xuống thấm đỏ cả chiếc áo trắng.
Hàng mày y nhíu chặt phủ một lớp băng sương, sắc mặt tái nhợt như tuyết, nhưng căn phòng vẫn im lìm lặng lẽ.
Ở một góc giường, chiếc túi Càn Khôn đang nằm trơ trọi.
…
Ngày hôm sau, khi Vân Niệm tỉnh dậy thì đã gần đến giờ Tỵ.
Hệ thống thúc giục mãi, nàng mới chịu rời giường.
Ngày nào ngươi cũng ngủ đến giờ này, không chịu tu luyện, cũng chẳng chịu xuống núi rèn luyện, có tu sĩ nhà nào như ngươi chứ?
Vân Niệm vừa mặc y phục, vừa lim dim gật đầu “Ngài dạy chí phải.”
Trong hàng ngũ đệ tử trẻ tuổi, tu vi của nàng cũng được xem là tốt, ở tuổi này đã kết Kim Đan, dù sao nàng cũng là đệ tử cuối cùng của Phù Đàm chân nhân. Dù có hơi lười biếng tu luyện, nhưng dưới sự chỉ dạy của một kiếm đạo đại năng như sư phụ, tu vi của nàng vẫn xem như tạm ổn.
Ngươi thông minh như vậy, nếu chịu khó hơn một chút thì có khi đã sớm vượt qua Kim Đan rồi.
Vân Niệm chỉnh trang y phục, nghe vậy cũng chỉ nhàn nhạt đáp “Sau khi Tạ Khanh Lễ nhập môn mười năm thì đã trở thành đệ nhất kiếm đạo, có khi chưa đến mười năm ta đã hoàn thành nhiệm vụ và rời đi rồi. Ngài cứ để ta thảnh thơi đi.”
Hệ thống không đáp lời.
Khi thấy Vân Niệm sửa soạn xong và chuẩn bị ra ngoài, hệ thống liền hỏi Ngươi thực sự định đi tìm tiểu sư thúc của ngươi sao?
Hành động cũng nhanh đó, hôm qua vừa mới nghĩ ra cách, hôm nay đã chuẩn bị xong rồi.
Vân Niệm chỉ nhún vai đáp “Còn cách nào khác sao? Tuần sau là thời điểm Cố Lăng Kiếm Khư mở cửa, nếu hỏa độc trong người Tạ Khanh Lễ chưa giải hết, nhỡ có chuyện gì xảy ra trong kiếm khư thì sao?”
Hệ thống chần chừ Ta chỉ lo… tiểu sư thúc của ngươi lại giở mấy trò quái chiêu ấy mà…
Nghĩ đến những trò kỳ quặc của Ôn Quan Trần, sống lưng Vân Niệm khẽ lạnh, nàng cười gượng “Chắc sẽ không đến mức ấy đâụ”