Chương 11
kiên quyết.
Cô tận dụng mọi cơ hội để cào vào lưng Triệu Thanh Quân, móng tay nhỏ của cô rất dài, cách một lớp áo sơ mi vẫn có thể cào ra vài vệt máụ Nước mắt giờ đã cạn, cô chỉ muốn đến gặp Lăng Hiên hoặc Triệu Thanh Yến để họ thay cô quyết định.
Người đàn ông này mang cô đi để làm gì?
Cô không thể đi cùng ông ta “Cô bé, tên là gì?” Bàn tay chai sạn của Triệu Thanh Quân nhẹ nhàng vỗ mông cô.
Chà, còn không cho cô mặc quần vào nên tяên mông đều dính đầy tinh dich của ông ta.
Nhưng Triệu Thanh Quân cũng không chán ghét, ông ta chỉ cảm thấy dáng vẻ bị chà đạp của cô gái này thật sự rất hấp dẫn.
Còn lâu Tần Lộ Lộ mới nói tên mình, cô thử uy hiếp nhưng thanh âm yếu ớt, không có tác dụng răn đe.
“Chú, thả tôi xuống ngay.
Bắt cóc cưỡng hiếp phụ nữ là phạm pháp.
Tôi sẽ kiện ông ra toà…” Triệu Thanh Quân vui mừng.
Ông biết cô bé này không ngoan ngoãn như bề ngoài, thật quá yêu quá chừng.
“Ồ?
Cháu định kiện chú thế nào?” Ông ta muốn trêu chọc cô.
“Tôi sẽ tố cáo chú cưỡng hiếp phụ nữ.
Nếu thức thời thì chú mau xin lỗi tôi đi.” Vốn dĩ Tần Lộ Lộ cũng muốn khách khí với ông ta một chút, nhưng cô thấy rõ ràng người đàn ông này đang vượt quá giới hạn của mình, nếu lùi một bước cô sẽ không phải là trời cao biển rộng, mà là rơi vào vực thẳm.
Cô sẽ không chịu thua.
Tần Lộ Lộ lại bắt đầu cào vào lưng Triệu Thanh Quân, xé áo sơ mi thành từng mảnh.
Trong cơn mưa đạn như vậy, Triệu Thanh Quân lại không hề bận tâm chút ồn ào này mà lại nghĩ rằng chơi với cô rất vui.
Ông ta nói thầm “Không có tên?
Vậy thì chú sẽ đặt cho cháu một cái tên nhé.
Từ giờ trở đi cháu sẽ là bé mèo con, một con mèo con biết cào người.” “Ai cần chú đặt tên chứ, chú là tên hiếp ɖa^ʍ Cút ra Thả tôi ra Chờ Triệu Thanh Yến quay lại sẽ bắt chú ” Người đàn ông đó không hề coi trọng Tần Lộ Lộ nên càng khiến cho cô tức giận hơn, cô dùng hết sức lực mà giãy giụa, đá đôi chân trần của mình, thậm chí còn đánh vào mặt ông ta.
Triệu Thanh Quân im bặt không nói một câu, nếu Tần Lộ Lộ chú ý cô sẽ phát hiện áp suất không khí xung quanh ông ta đang hạ thấp dần.
Triệu Thanh Quân nắm cẳng chân cô rồi vác cô xuống lầụ Đến phòng khách, ông ta cúi xuống nhặt thứ gì đó tяên bàn cà phê, xoay nó hai lần tяên tay.
Sau đó vang lên một tiếng tách, một vật lạnh lẽo ép vào bắp chân của Tần Lộ Lộ.
“Bé mèo con, cháu cho rằng chú đã phạm luật sao?” Sắc mặt Triệu Thanh Quân đã thay đổi, nụ cười vui tươi biến mất, trong mắt hiện lên sự tàn nhẫn.
Tất nhiên, Tần Lộ Lộ không thể nhìn thấy cảnh tượng này.
Cảm giác lạnh lẽo ở chân cô dần di chuyển lên, trong quá trình đó cô cảm nhận được hình dạng của vật kia.
Bỗng chốc cơ thể Tần Lộ Lộ cứng đờ, sau đó cô nhận thấy vật kia trượt thẳng vào khe chân mình, nhét vào âm đa͙o còn đang chứa tinh dich bên trong.
“Ưm, á…” Tần Lộ Lộ sợ hãi không dám cử động, nhẹ nhàng nức nở.
Vì vật kia rõ ràng là một khẩu súng lục, Triệu Thanh Quân đã nhét nòng súng vào âm đa͙o của cô Triệu Thanh Quân đã đoán trước được phản ứng của cô.
“Hãy nhớ nhé, cô bé, ông đây chính là luật.
Chỉ có ông đây mới có quyền phán xét người