Chương 21
Lúc hỏi ai phá thân nàng ta thì Kiều Kiều không trả lời mà chỉ nức nở miết.
Lý Phong ghen ghét nên càng thô bạo hơn, còn luôn mồm mắng nàng ta là con đĩ.
Vào giây phút này, chứng kiến Kiều Kiều thành thạo lấy lòng Vương Cẩn bằng hai vú khiến Lý Phong tức thì hiểu rõ mọi chuyện.
Vương Cẩn nhìn chòng chọc gã, ánh mắt ông ta lạnh băng giống con rắn độc ngủ đông nơi tối tăm.
Lý Phong run rẩy lùi về sau vài bước, gã quỳ xuống xin tha, “Sư phụ Đệ tử biết sai rồi Đệ tử không nên chạm vào người phụ nữ của ngài ” Vương Cẩn cười lạnh lẽo, “Sau khi ngươi giúp Kiều Kiều giải độc, ngươi còn nhớ vi sư đã nói gì không?” Lý Phong lắp bắp, “Nhớ…nhớ ạ.” “Lặp lại cho vi sư nghe xem.” “…Phải quên việc này đi, tuyệt đối không được nhắc đến, cũng không thể…lợi dụng việc này để quấy rầy sư muội.” Lý Phong nói xong từ cuối cùng liền sợ hãi nuốt khan.
Vương Cẩn thong dong vuốt râu, ông ta nhìn Lý Phong từ trên cao, “Phong nhi, tuy ngươi nhập môn trễ nhưng vi sư vô cùng coi trọng ngươi.
Ngươi nhạy bén thông minh chứ đâu chậm chạp cổ hủ giống đại sư huynh của ngươi.
Có điều…tại sao ngươi lại cố tình gây khó dễ cho Kiều Kiều?” Lý Phong dập đầu rầm rầm, “Sư phụ Sư phụ hãy tha cho đệ tử lần này đi Từ nay về sau đệ tử không dám nữa Đệ tử mà còn dòm ngó sư muội thì sẽ tự móc mắt ” Vương Cẩn thở dài rồi hỏi ý kiến Kiều Kiềụ Kiều Kiều lưỡng lự giây lát, khuôn mặt nàng ta vẫn giữ nguyên vẻ ngây thơ trong sáng khi chu miệng bảo, “Kiều nhi cũng muốn tha thứ cho tam sư huynh nhưng tam sư huynh lại bắt gặp ta với sư phụ…” Nàng ta giơ tay lau nước mắt, đôi mắt láo liên.
“Mạng sống lẫn thanh danh của Kiều nhi không quan trọng, nhưng sư phụ nhất quyết đừng để bị lôi xuống bùn.
Sư phụ chính là tiền bối Nguyên Anh được vạn người tôn sùng, là chưởng môn ngay thẳng chính trực của Thanh Kiếm Tông ” “Đúng vậy,” Vương Cẩn gật gù tán đồng.
Lý Phong hoảng sợ van xin, “Sư phụ Đệ tử nhất định sẽ giữ kín chuyện này ” “Phong nhi.” Ánh mắt Vương Cẩn lạnh thấu xương, y hệt lúc ông ta lấy kiếm đâm chết Sở Nhược Đình.
Ông ta phe phẩy phất trần, “Trên đời chỉ có người chết mới ngậm chặt miệng.” Phất trần triệu hồi cơn gió lớn nâng giường đá lên.
“Ầm” một tiếng, Lý Phong né không kịp và bị giường đá nện xuống người.
Óc nứt toạc, miệng mũi chảy máu, nhưng gã chưa chết hẳn.
Tròng mắt lồi hẳn ra của Lý Phong ngơ ngác nhìn Kiều Kiều với Vương Cẩn, nó mang theo oán hận cùng cực khi gã thều thào chửi, “Gian phu dâm phụ…” Vương Cẩn nhíu mày, ông ta giơ tay rồi rút lưỡi Lý Phong từ xa.
Cảnh tượng đẫm máu này khiến Sở Nhược Đình buồn nôn, Tuân Từ lập tức che kín hai mắt nàng và lặng lẽ hôn nàng để trấn an.
Kiều Kiều trần truồng quỳ trên đất, nàng ta sợ ngây người.
Tim nàng ta đập mạnh, toàn thân run lẩy bẩy.
Vương Cẩn trừng mắt nhìn nàng ta, ông ta trắng trợn vén đạo bào để lộ ra dương vật thô dài.
“Hôm nay sư phụ cực kỳ không vui, ngươi hầu hạ tốt thì sẽ ăn ít roi hơn ” Kiều Kiều cụp mắt xuống và ngập ngừng nói, “Sư phụ, hôm nay có thể làm một lần thôi được không?
Giờ khuya rồi…ngộ nhỡ không tìm thấy con thì Tạ Tố Tinh sẽ lo lắng.” “Kiều nhi thật hư hỏng, dám nhắc đến gã đàn ông khác trước mặt vi sư ” “Sư phụ Đồ nhi sai rồi Đồ nhi sai rồi…” Kiều Kiều nhận lỗi, nàng ta vội vàng ngậm lấy phân thân của