Chương 20
sĩ viết đơn thuốc bảo bọn họ về mua và xoa vào.
Trầy da một chút xíu, kinh hãi một hồi, còn đòi đi cấp cứụ Diệp Tịch Nhan hỏi anh, có thể bôi thuốc ở sau lưng không.
Hứa Vong Xuyên “Không, nhà tôi có mỗi tôi.” “Vậy làm sao bây giờ?
Bị ngứa thì gãi thế nào, kéo xuống một chút…” “Không có.” “Này…” “Không có.” “Em còn chưa nói xong mà.” Diệp Tịch Nhan thì thầm “Còn chưa nói xong mà anh đã biết là không có rồi?” “Trong nhà có mỗi chiếc giường.” “Thật đấy?” Gần 22h rồi, thời điểm này rất vi diệụ Làm không tốt thì lập tức phải ngủ ở nhà Hứa Vong Xuyên, làm không tốt nữa có khi phải giao cả cơ thể, rồi không cẩn thận…Chưa cần chờ tới tận thế, Hứa Vong Xuyên nếm đủ mùi là muốn chia tay.
Đàn ông đều không khác nhau là mấy.
Cảm giác mới mẻ qua đi, Tiểu Điềm Điềm sẽ thành Trâu phu nhân Diệp Tịch Nhan chớp mắt mấy cái, cắn môi “Quá muộn, giờ giới nghiêm của nhà em là 23 giờ, hay ngày mai anh mang thuốc đến trường em bôi cho, có được không?” Hứa Vong Xuyên ngoan ngoãn gật đầụ Diệp Tịch Nhan có chút kinh ngạc, nghe lời vậy.
Vừa cứu được cô, chẳng lẽ không phải nên được một tấc lại tiến một thước sao?
Cô lấy tay phủi những vụn thuỷ tinh nhỏ trên vai chàng trai, nghĩ ngợi rồi lại hỏi “Nhà anh xa không?” “Từ cửa sau bệnh viện đi ra ngoài mất tầm mười lăm phút.” “Vậy em đi với anh về đó một tẹo.” Hứa Vong Xuyên tiếp tục ngoan ngoãn gật đầu, đi vòng qua cửa sau, mắt không thấy ai thì kéo tay cô lại.
Lần này còn biết xoa mồ hôi tay trước sau đó mới nắm thật chặt, anh dẫn Diệp Tịch Nhan tiến vào con hẻm nhỏ tối mịt, qua bảy tám ngã rẽ là tới một chỗ nào đó của thôn Thành Trung.
Nhà ba tầng xây bằng gạch.
Tầng một tầng hai cho thuê làm nhà kho, trong sân để một chiếc xe tải Syria hư tổn do chiến tranh, ngoài ra còn hai chiếc xe đáp cũ nát.
Anh đẩy cửa ra rồi nói tầng 1 tầng 2 không có đèn.
Cầu thang có chỗ gãy, sợ cô trượt chân nên nhất định phải cõng Diệp Tịch Nhan đi lên tầng.
Gian phòng ở tầng 3, quả thật chỉ có một chiếc giường.
Khung sắt di động treo mấy bộ quần áo bạc phếch.
Phòng ngược lại không bẩn, Hứa Vong Xuyên dọn dẹp khá sạch sẽ, nhưng thật sự ngoại trừ giường thì không có chỗ nào để ngồi.
Diệp Tịch Nhan nhìn quanh rồi thu hồi ánh mắt “Người nhà anh đâu?” “Mẹ tôi mất rồi.” Không nhắc đến cha nên Diệp Tịch Nhan coi như anh ta không có cha.
Dù sao không có cha cũng chả phải việc gì ghê gớm.
Hứa Vong Xuyên cởi đồ ra, xoay người, hất cằm về phía cô.
Diệp Tịch Nhan mở túi đồ, trước tiên dùng cồn iod khử độc, sau đó lại bôi thuốc mỡ.
Cô đã nhìn thấy không ít tấm lưng đàn ông khác nhaụ Cường tráng cũng có.
Nhưng giống như Hứa Vong Xuyên thì lại không nhiều, lưng rộng dẻo dai, cơ bắp nhấp nhô theo nhịp thở, cực kỳ quyến rũ.
Hình dáng cũng không phải kiểu u cục do uống thuốc tập tạ mà thành, cho dù là cảm giác hay xúc giác đều khiến người ta thấy được sức sống có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
Haiz, dù sao sờ rất sướng.
Đằng trước.
Hứa Vong Xuyên “Sờ đủ chưa?” “Đủ rồi.
Đủ rồi.” “Không phải bảo 23h là về sao, còn nửa tiếng nữa thôi đó.” Anh đứng lên, trừng mắt nhìn cô, giọng nói ồm ồm hơi khàn “Để tôi cõng cô xuống dưới.” “Vừa bôi thuốc xong