⬅ Trước Tiếp ➡

Mộc Nghi cười tươi gật đầu rồi đứng dậy đi nhanh lại căn phòng mà ả phụ nữ đó chỉ, Mộc Nghi không hề biết một khi bước vào cánh cửa đó thì cuộc đời chính mình sẽ đi về đâu, khi trong đó một gã đàn ông đang hăm he chực chờ.
Mộc Nghi vừa bước vào thì ngay lập tức cánh cửa vội vã đóng chặt lại. Chỉ còn nghe tiếng la vang vọng của Mộc Nghi ả phụ nữ ngồi đó hài lòng.
Cô bé hôm nay chính là ngày tàn của em đó? Haha Lãnh Hàn đừng mong dùng được nó
...
Bên trong căn phòng
Mộc Nghi bị gã đó đè xuống giường, Mộc Nghi hốt hoảng khóc lóc van xin kêu la thảm thiết.
Tránh ra đi? Đừng đụng vào cháu
Cô bé ngoan? Quả nhiên rau rất sạch sẽ, cơ thể rất đẹp, khuôn mặt? Đẹp...đẹp hết.
Aaaa Buông ra đi mà đừng động vào cháu
Gã đàn ông kia тһô Ьạᴏ nhìn Mộc Nghi thèm thuồng dùng tay xé rách áo của Mộc Nghi ra, hiện rõ trước mắt gã là nữa phần cơ thể vô cùng hoàn hảo, rất đẹp.
Gã đó giữ chặt Mộc Nghi từ từ hôn lên người cô, Mộc Nghi càng kinh hoàng hơn không ngừng giãy giụa vạn xin nhưng cũng vô ích
Aaa đừng mà.
Chú ơi? Cứu cháu với aaaa đừng...
Quần áo của Mộc Nghi dần dần lần lượt bị tháo bỏ. Mộc Nghi sợ lắm cứ luôn miệng gọi hắn đến cứụ
...
...
Phía ngoài vô tình hắn và Elu đi về do đã giải quyết xong công việc.
Hàn? Sao hôm nay nhìn mày kì lạ vậy? Tự nhiên đòi về sớm
Tao không biết thấy trong người khó chịu thế thôi.
Hắn vừa hắn lời thì nghe tiếng la thất thanh khóc lóc van xin của Mộc Nghi trong căn phòng Tránh ra đi. Đừng...
Hắn và Elu nghe xong cau mày nhìn nhau, vội vã hai người đàn ông chạy nhanh lại phá cửa phòng vô tình thấy Mộc Nghi tinh thần la liệt quần áo bị xé nát.
Mẹ kiếp Thằng chó này?
Mẹ kiếp Thằng chó này?
Hắn thấy hình ảnh gã đàn ông kia тһô Ьạᴏ ᴄưỡпg Ьứᴄ Mộc Nghi.
Hắn cay nghiến hùng hồn đi lại lôi gã đó ra vung tay đấm thẳng vào mặt gã một cú. Lực rất mạnh khiến gã đó chảy cả máu miệng nằm lăn đùng ra sàn nhà.
Lãnh... Lãnh Hàn?
Gã đó ngẩng mặt ôm miệng run rẩy cất giọng khi thấy hắn, vẻ mặt đó của hắn tưởng chừng như muốn Ьóρ nát gã đó ra.
Mộc Nghi nằm trên giường co ro thân, trên người chỉ còn vỏn vẹn bộ đồ lót Mộc Nghi bật khóc tinh thần bị hoảng loạn, Mộc Nghi không còn biết gì nữa.
Mộc Nghi? Chú... Aaaa tránh ra đi? Đừng lại gần
Mộc Nghi khóc lớn đưa tay xua đuổi hắn, bây giờ Mộc Nghi không còn nhận biết đâu là ai, trong đầu chỉ là một mớ hỗn độn.
Thấy Mộc Nghi như vậy lòng hắn nhói lên vội vàng bước lại cởi áo, choàng lên người cho Mộc Nghi
Đừng sợ? Chú đây? Mộc Nghi ngoan
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng ôm Mộc Nghi vào lòng vuốt ve trấn an tâm lý lại cho cô.
Chú...? Chú ơi? Hức cháu sợ lắm
Mộc Nghi nhìn khóc nức nở trong lòng hắn. Tay ôm hắn chặt cứng, người run rẩy sợ hãi cất giọng nói
Hàn? Mày chăm sóc rồi đưa Mộc Nghi đến viện đi? Chuyện ở đây cứ để tao lo
Elu lạnh lùng nhìn gã đàn ông dưới sàn nhà rồi nhìn qua hắn cất giọng nói. Hắn nghe vậy bế Mộc Nghi lên quay người nhìn Elu
Đừng làm cho tao thất vọng
Ngắt lời hắn bế Mộc Nghi bước đi ra khỏi căn phòng, câu nói của hắn cũng đủ chứng minh tất cả. Gã đàn ông đó chỉ có một con đường...
Sau khi hắn rời khỏi, Elu nhìn gã đàn ông đó vung chân đá mạnh vào người, miệng ngấu nghiến.
Khốn kiếp Mày dám làm vậy với con bé chỉ mới 15 tuổi?
Elu? Xin anh tha lỗi
Em không biết, em thật sự không biết? Anh Elu tha cho em đi


⬅ Trước Tiếp ➡