⬅ Trước Tiếp ➡

"Tiền nhà người ta nhiều cũng có phải do gió thổi đến đâu, nếu Ôn Nhược Liên và Tô Hà xin lỗi, Nghiêm Vi chắc cũng chướng mắt chả thèm nói nữa, nhưng mà xem, chiếm đồ người khác làm của riêng thì thôi đi, đằng này còn bày ra dáng vẻ người bị hại nữa, nếu mình là Nghiêm Vi, cũng muốn mấy người kia phải bồi thường."
"Đơn thuần là muốn trút giận."
Xung quanh nghị luận sôi nổi, nước mắt Ôn Nhược Liên cuồn cuộn rơi xuống, hốc mắt đỏ lên "Bạn học Nghiêm Vi, mình, mình không phải cố ý chiếm giường ngủ của cậu đâu, là, là do Tô Hà bảo cậu không về nên mình mới dọn đến đây, còn có, còn có đồ trang điểm của cậu, mình chưa hề chạm vào."
Ôn Nhược Liên nói, thân thể hơi lảo đảo, lung lay sắp đổ, như thể chỉ cần chạm vào một chút thôi là sẽ ngã xuống.
"Ôn Nhược Liên, con kỹ nữ này, nói cái gì mà mày chưa chạm qua đồ trang điểm, lúc vào hộp đêm với khách sạn trên mặt mày toàn là phân hay sao, muốn tao gánh tội thay, cũng phải xem mày có đủ tư cách hay không đã." Tô Hà nắm lấy tóc Ôn Nhược Liên, đạp cô ta một cái, thầy hướng dẫn nhanh chóng kéo hai người ra.
Nghiêm Vi cong môi "Đừng vội nội chiến, trước khi đánh nhau thì giải quyết việc của tôi cho xong đã, xem như là bạn học, 5 vạn tệ tôi chỉ lấy khoảng 60% thôi, ba vạn, Alipay, Wechat hay là tiền mặt? Viết giấy nợ ấn dấu vân tay cũng được."
"Em Nghiêm Vi, Ôn Nhược Liên và Tô Hà đều là sinh viên nghèo khó..." Thầy hướng dẫn muốn nói lại thôi, ý cười bên miệng Nghiêm Vi càng thêm đậm "Mọi người đều là người trưởng thành, làm chuyện gì thì cũng phải biết phụ trách, đương nhiên, có thể không viết giấy nợ, đến lúc đó luật sư của tôi sẽ tự mình đến đây gặp hai người."
Nhận được giấy nợ một nghìn hai tệ phí ký túc xá và ba vạn tệ đồ trang điểm, Nghiêm Vi mỹ mãn ra khỏi phòng, đồng thời cũng không quên nói với thầy hướng dẫn về việc sách mới của cô.
Hết tiết một, lớp trưởng dẫn Nghiêm Vi đi lấy sách mới, sức con gái yếu, là lớp trưởng giúp Nghiêm Vi cầm sách đến cổng trường.
trải thảm đón chú Diệm nào
Tạm biệt lớp trưởng, Nghiêm Vi vừa định đón taxi, một chiếc xe màu đen đã dừng lại, tài xế bước xuống, nhận lấy sách của Nghiêm Vi rồi bỏ vào cốp xe, sau đó mở cửa sau ra, Nghiêm Vi vừa thấy Tần Diệm đang ngồi ở ghế sau, theo bản năng liền muốn chạy trốn, nhưng mà còn chưa nhấc nổi một bước, giọng nói hờ hững của Tần Diệm đã vang lên "Lên xe."
Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông trầm xuống, tây trang phẳng phiu, áo sơ mi được cài đến nút trên cùng, trông cấm dục mà lại lạnh nhạt, bàn tay đặt trên đùi, chỉ ngồi thôi mà hơi thở quý tộc đã đập thẳng vào mặt, Nghiêm Vi rất không có cốt khí mà bước lên xe, bởi vì gần Tần Diệm quá, cô liền dịch dịch mông cách xa Tần Diệm.
"Chú Tần." Nghiêm Vi cười lấy lòng, ngón tay cuộn tròn móc vào nhau, hơi có chút bất an.
"Hôm nay biết gọi chú Tần rồi sao." Tần Diệm không mặn không nhạt mở miệng, ánh mắt lạnh lẽo hơi liếc qua, Nghiêm Vi không tiếng động đỏ mặt, đôi môi hơi mấp máy, nhưng chung quy vẫn chưa nói ra lời.
"Còn đau không?" Phút trầm mặc ngắn ngủi, người đàn ông bỗng nhiên mở miệng, Nghiêm Vi giật mình, ý thức được người đàn ông đang hỏi cái gì, Nghiêm Vi kẹp chặt chân theo bản năng, vl, con mẹ nó Tần Diệm cũng quá mạnh dạn rồi đấy.
Tấm chắn với ghế sau được nâng lên, Tần Diệm ngả người qua, ôm Nghiêm Vi lên đùi mình, hôm nay Nghiêm Vi mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ thẫm, cao cổ, che đậy dấu hôn trên cổ và trước ngực, đôi chân vừa thẳng vừa trắng lại thon dài.


⬅ Trước Tiếp ➡