⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

rên rỉ ra tiếng.
Ninh Uyển vốn đã động tình, bị nam nhân sau lưng ôm chặt trong ngực.
Một bàn tay to nhanh nhẹn luồn vào trong xiêm y, xoa nắn cặp nhũ hoa cao ngất của nàng, hai viên hồng mai mọng nước ở phía trên đã căng cứng sung huyết.
Nhận thấy thân thể nàng đã mềm nhũn, sau khi liên tục hôn mút cần cổ trắng như ngọc kia, hắn liền chuyển hướng qua mặt nàng, hôn lên cái miệng đỏ bừng, chiếm đoạt gặm cắn, nhấm nháp không nghỉ.
"Ừ..." Trong lòng Ninh Uyển như có hàng vạn con kiến gặm nhấm, hai chân khó nhịn ma sát với nhau, nơi khe hẹp giữa hai chân không cần nhìn cũng biết đã sớm chảy đầy dâm thủy.
Lâm Nguyên Khê ra sức đùa bỡn nữ tử trong lòng, sau khi nhấm mút đủ hương thơm, hắn cúi đầu xuống, cách tầng y phục mỏng manh, cắn lên viên hồng mai trước ngực nàng.
Cách lớp y phục thô ráp bị miệng lưỡi ẩm ướt liếm láp, khoái cảm khác thường khiến Ninh Uyển ngứa ngáy không chịu nổi, cái miệng nhỏ thở dồn đập, lạc giọng nói "Nguyên Khê....
Maụ..
Mau vào...." "Ninh Nhi chờ không được sao?" Lâm Nguyên Khê hạ quyết tâm muốn tận hứng trêu chọc tiểu trứng thối trong lòng một phen, chịu đựng dưới thân sắp dâng trào nổ tung, một bàn tay vươn ra xâm nhập khu cấm địa tuyệt vời...
"Ninh Nhi, cái miệng nhỏ phía dưới ướt thành như vậy thật không ngoan." Lâm Nguyên Khê dùng bàn tay to xoa nắn hai cánh hoa nộn thịt, một ngón tay với vào nơi u bí kia, lập tức bị thịt mềm bên trong vui sướng cắn lấy, ngón tay cái vuốt ve viên châu nhỏ hồng hồng, "Nàng cắn chặt làm ngón tay ta không rút ra được..." "A...." Dưới sự kích thích nặng nề, sắc mặt Ninh Uyển ửng hồng, cảm giác có luồng điện cực lớn từ địa phương bị đùa bỡn kia lan ra toàn thân, khoái cảm bùng nổ làm nàng co rút, dưới thân trào ra một luồng nhiệt ẩm...
Thật là bị hắn dùng ngón tay chơi đến cao trào.
Ninh Uyển xấu hổ vì bị nam nhân trêu đùa, nhẹ nhàng dụ hoặc liếc mắt nhìn hắn một cái, nhưng tiếp đó hắn lại rút ngón tay đang chôn dưới người mình ra, giơ lên ​​trước mặt "Ninh Nhi nàng xem, ngón tay cũng bị nàng làm cho ướt sũng..." Nói xong còn vươn đầu lưỡi, liếm nước trên ngón tay "Hương vị Ninh Nhi, thật thơm ngọt..." Dụ hoặc cực hạn, dâm thủy phun ra càng nhiều, bên trong mấp máy lại hư không, Ninh Uyển nũng nịu hừ, này nơi nào còn là tên mọt sách, rõ ràng đã sớm xem qua quyển sách xuân cung đồ này...
"Lâm Nguyên Khê, là nam nhân chàng cũng nên tiến vào đi, tiến vào....
làm ta..." Ninh Uyển lần đầu tiên nói ra lời như vậy, vừa tức vừa xấu hổ...
Lâm Nguyên Khê hít một hơi thật sâu, thô trọng thở dốc.
Hắn bây giờ chỉ muốn đem nữ nhân trong ngực gắt gao cọ sát vào người mình, dùng vật cứng rắn của mình hung hăng xuyên qua cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của nàng, cắm nàng tới cao giọng kêu rên.
"Ninh Nhi, đây chính là do nàng tự tìm." Động tác Lâm Nguyên Khê bắt đầu dồn dập, nâng eo nhỏ nàng lên, cởi ra tiết khố đã sớm ướt đẫm của nàng, vén lên trường bào, dựng thẳng trường thương, liền từ kẽ khe hở nhỏ đâm vào, kiên định cắm đến tận cùng, hận không thể nhét cả túi trứng vào trong đó, nội vách tường mềm mượt khít khao, khoái cảm chạy dọc sống lưng lên não, làm hắn thỏa mãn thở ra một hơi.
"A..." Nháy mắt bị cắm, Ninh Uyển sợ hãi, bị đỉnh đến không ra hình dáng, tiểu huyệt trống không nhanh chóng được lấp đầy, không cần nhìn cũng biết cái miệng kia nhất định đã bị chống ra căng tròn.
Hai chân nàng giang rộng ngồi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡