Chương 4
mắt đi.
Cảnh này lọt vào trong mắt Văn Quốc Đống lại thay đổi cảm xúc, nhìn con dâu mảnh mai ấm ức trước mặt.
Văn Quốc Đống xoay người trở về phòng, sau đó không lâu, cầm một cái thẻ đi ra.
“Cầm đi… Ba không biết đám trẻ các con thích cái gì, cầm lấy mua đồ cho mình, coi như là mẹ chồng con nhận lỗi với con...” “Ba...
Không...
Con không thể nhận được...” Tô Bối đỏ mắt lắc đầu “Ba...
Con không sao đâụ..
Mẹ cũng không nói gì thêm...” Văn Quốc Đống nhét thẻ vào trong tay Tô Bối, trước khi đi còn dặn dò “Đừng để Văn Lê biết, nếu không mẹ chồng con lại ầm ĩ.” Tô Bối cầm thẻ ngân hàng, trong mắt hiện lên chút ánh sáng tối tăm, nhỏ giọng đáp “Cảm ơn ba...” “Nếu đã kết hôn với Văn Lê thì sống tốt là được, bà ấy không thích con, nên con ít xuất hiện trước mặt bà ấy là xong...
Những lời này của Văn Quốc Đống là muốn khuyên bảo Tô Bối, đừng quá để tâm đến thái độ của Lâm Quyên, cuộc sống là của cô và Văn Lê.
Nhưng hiện giờ ở trong tình huống này lại nói những lời này, Tô Bối không khỏi nghĩ nhiềụ Ở Văn gia Tô Bối không gặp Văn Quốc Đống nhiều, ngoại trừ thỉnh thoảng ngày lễ sẽ gặp Văn Quốc Đống, ngày thường chỉ có Lâm Quyên ở nhà.
Lâm Quyên ở Văn gia nhìn như nói một là một không có hai, nhưng Tô Bối biết đó là vì Văn Quốc Đống không muốn nhúng tay mà thôi.
Mà bây giờ, Văn Quốc Đống nói những lời này với cô… Tô Bối rũ mắt xuống giấu đi cảm xúc trong mắt, nhỏ giọng nói “Con đã biết...
“Ừm...” Sau khi Văn Quốc Đống nói xong, thì xoay người rời đi.
Tô Bối nắm lấy thẻ ngân hàng, đứng tại chỗ nhìn Văn Quốc Đống rời đi.
Trên lưng căng đầy của người đàn ông lưu lại không ít vết sẹo từ thời thiếu niên, cho dù vết thương ở khắp nơi, nhưng cũng có hương vị đàn ông hơn Văn Lê dáng người gà luộc không thường vận động.
Nghĩ tới Văn Lê, Tô Bối nắm chặt lấy thẻ ngân hàng trong tay.
Năm nay, cô nhất định phải có một đứa bé, mới có thể đứng vững gót chân ở Văn gia.
Khi ăn cơm trưa, Tô Bối lấy cớ cơ thể Văn Lê không thoải mái muốn chăm sóc anh nên không xuống nhà.
Mãi đến buổi tối, biệt viện của Văn gia dần náo nhiệt hơn, mới cùng Văn Lê ra khỏi phòng.
Gia nghiệp của Văn gia lớn, ngoại trừ Văn Quốc Đống là lão đại, đại gia trưởng ra.
Phía dưới Văn gia có bốn em trai, hai em gái, cả nhà từ bé tới lớn đều ở bộ đội, ở đơn vị cơ quan.
Cho dù ăn tết không trở về hết, nhưng người cả gia đình cũng không ít.
Thế hệ trước ngồi cùng một chỗ nói chuyện phiếm, người trẻ cũng tụ tập một chỗ nói chuyện phiếm.
Trong đám người náo nhiệt, chỉ có Tô Bối và Văn Lê là hai thái cực.
Văn Lê thật cẩn thận nhìn sắc mặt Tô Bối, nhỏ giọng hỏi “Vợ...
Em giận à?” Tô Bối nghĩ tới thẻ đen không giới hạn của Văn Quốc Đống cho, đôi mắt hơi lóe sáng, nhẹ nhàng lắc đầu “Em không.” “Vợ yêụ..
Không phải anh không chịu giúp em, em cũng biết đấy, loại tình huống như vậy nếu anh nói chuyện giúp em, mẹ chắc chắn sẽ càng tức giận hơn, mắng càng khó nghe...” Đôi mắt Tô Bối âm trầm “Ừm, em đã biết.” Mấy năm nay Lâm Quyên có thái độ gì đối với cô, Văn Lê thấy rõ trong mắt, nhưng từ trước tới nay luôn không đứng giữa điều hòa mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng