Chương 18
bắc loa nói hết mọi chuyện của cậu, nói suốt một ngày một đêm, nói hết một tuần luôn..
Nói hết mọi chuyện… Khiến… Khiến cậụ..” Lúc đầu Chi Đạo còn lớn giọng đe dọa, nhưng âm lượng sau đó càng lúc càng nhỏ, chỉ vì cô nhìn thấy không biết từ khi nào, thiếu niên đối diện đã móc ra một con dao quân dụng.
Nhân lúc dũng khí của cô đang trào dâng, không đề phòng cảnh giác, mũi dao lạnh lẽo đã chạm tới dái tai mềm mại bên trái của cô.
Chi Đạo giật mình một cái, nhìn anh, sợ hãi nuốt nước miếng, không dám nói tiếp nữa.
Lần này Chi Đạo thật sự sợ rồi, không dám liếc mắt nhìn linh tinh, chỉ cần nhìn thấy ánh sáng lạnh phản chiếu từ lưỡi dao mỏng manh sắc bén dán sau tai kia là hai chân cô đã run như cấy sầy rồi.
Anh, anh muốn cắt lỗ tai của cô sao… Vừa tưởng tượng như vậy, vành mắt Chi Đạo lập tức đỏ lên.
“Mách lẻo?” Tay phải Minh Bạch cầm đao, khớp xương rõ ràng, nhẹ nhàng dùng mặt đao chạm lên thịt mềm sau tai cô.
“Không...
Không.
Ý của tôi là, tôi muốn nói với cha mẹ và thầy cô là trong lớp có một bạn học có thành tích cực kỳ xuất sắc, là tấm gương để tôi noi theo học tập, cậu hiểu lầm rồi.” Chi Đạo cười cười.
Minh Bạch vẫn trưng ra dáng vẻ hờ hững kia, lưỡi dao càng ép sát vào vành tai cô hơn.
“Có người quen trong trạm phát thanh?” Khóe miệng Minh Bạch khẽ nhếch lên, độ cong rất nhỏ.
Chi Đạo vội vàng vỗ tay một cái, “Chuyện này cũng chỉ hoàn toàn là hiểu lầm thôi Tôi quen một chú chó hoang, nó thường quanh quẩn xung quanh trạm phát thanh ấy mà.
Chú chó thường xuyên tới đó xin ăn xin uống, cho nên tôi mới trở thành bạn của nó.
Tôi còn thường xuyên nói với nó về những sự tích quang vinh của cậu nữa.
Tôi nói những chuyện của cậu, chính là mấy lời khen cậu hằng ngày thôi.” “Khen tôi?” Minh Bạch nhẹ nhàng nhướng mày, “Khen tôi như thế nào?” Người này thật quá không biết xấu hổ...
Còn muốn nhân cơ hội này nghe cô khen anh hả?
Tốt xấu gì cô cũng là thiếu nữ có tôn nghiêm có giới hạn, sao có thể bán đứng chính mình, tham sống sợ chết như vậy Cô, Chi Đạo thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành...
Thà chết không đổi Con dao trong tay Minh Bạch nhẹ nhàng giật giật.
“Chỉ là mấy lời khen cậu đẹp trai, thành tích học tập tốt, dáng người cao ráo, ngón tay dài, tóc ngắn, quần áo đồng phục luôn sạch sẽ gọn gàng linh tinh.
Con người tôi không giỏi văn chương, vốn từ nghèo nàn, không nghĩ ra nhiều từ hơn để hình dung cậu, cậu đừng để ý.
Ha ha.” Chi Đạo xấu hổ cười cười.
“Bạn học Chi Đạo, vừa rồi không xảy ra chuyện gì hết.” Giọng Minh Bạch lạnh như băng.
“Đúng đúng đúng.
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Haizz, sao tôi lại không nhớ được?
Ai nha, xem cái não cá vàng của tôi nè, còn chưa già đã mắc bệnh mất trí nhớ, chẳng, nhớ, được, gì, hết.” Năm chữ cuối còn được nhấn mạnh.
“Ừm.” Anh vừa dứt lời, lưỡi dao lưu loát thu lại.
Nhưng Chi Đạo cảm thấy trên lỗ tai của mình truyền tới một cơn đau nho nhỏ, cô theo bản năng sờ lên chỗ vừa bị dí dao, khi ngón tay hạ xuống, trên đó đều là máu tươi.
Cô nhất thời ngây người, ngơ ngác, nhìn về phía anh.
“Đừng nói bậy.” Hai tay Minh Bạch thảnh thơi đút trong túi, sự lạnh lẽo lan tràn trong mắt “Nếu cậu muốn uống nước trà ngâm lỗ tai của mình…