Kén Tình
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

với một nụ cười.
Khụ khụ, chuyện này khơi gợi ra chút tư tưởng chẳng mấy “chong sáng” của cô, người khác nghe hiểu liền cười, cô chỉ có thể giả vờ nghe không nghe hiểu, hơi xấu hổ.
Dù sao, cô cũng là cô bé trắng nõn ngoan ngoãn, cho nên mọi người đều cảm thấy cô là đóa hóa sen trắng vô cùng thuần khiết.
Sau đó Chi Đạo lao vào hăng say học tập, phương diện tình yêu tình báo và mấy ấn phẩm màu vàng đó, cô đều không để tâm đến nữa, ném ra sau đầu, không muốn nhắc tới.
Nếu không phải có chuyện lần đó, Chi Đạo cảm thấy mình đã “Rửa tay chậu vàng” .
Rửa tay chậu vàng là điển tích bên võ hiệp, bạn nào đọc thể loại này sẽ biết.
Ý là người trong giang hồ một khi muốn về hưu sẽ tổ chức một cái lễ gọi là rửa tay chậu vàng ý trên mặt chữ luôn , khi lễ hoàn thành cũng tức là người này không còn liên quan gì đến mọi chuyện trong giang hồ nữa, ân oán trước kia cũng là gió thôi mây bay Lại nói tiếp, nhìn thấy một màn thân mật giữa Minh Bạch và Mạt Hà, cũng là chuyện ngoài ý muốn.
Khi đó đã là giờ tan học, các bạn học đều nhanh chóng thu dọn sách vở về nhà, chỉ có mỗi Chi Đạo vẫn còn ở lại trong phòng học, giả vờ thu dọn cái bàn học bừa bãi.
Vào lần thứ hai mươi khi cô cất quyển sách toán vào cặp, học sinh cuối cùng trong lớp học đã rời đi, lúc này cô mới duỗi cổ, cẩn thận nép vào bức tường, đi dọc theo hành lang vào sâu bên trong.
Hiện tại nghĩ lại, Chi Đạo hối hận đến xanh ruột.
Đều do lòng hiếu kỳ của cô quá mạnh Cứ nhất định muốn lén lút đến văn phòng của giáo viên để xem trộm thành tích tiếng Anh của mình.
Cuối cùng thì hay rồi, thành tích thì không thấy đâu, ngược lại lại nhìn thấy vận mệnh trong hai năm tiếp theo của mình.
Chi Đạo lén lút, rón ra rón rén đứng ngoài cửa văn phòng, nhìn chung quanh một hồi mới đẩy cửa ra, đang chuẩn bị ngắm chuẩn mục tiêu, vừa bước được một chân vào, một cảnh tượng cách đó không xa suýt nữa khiến linh hồn nhỏ bé của cô thoát xác, rời khỏi thế giới mỹ lệ này.
Chuyện… Một chuyện vô cùng kích thích.
Nhịp tim của Chi Đạo không khỏi đập mạnh, tăng tốc mất kiểm soát, đôi mắt không tự giác mà trợn to.
Người ngồi trên chiếc ghế quen thuộc của cô giáo Mạt Hà là một thiếu niên tuấn tú có gương mặt đoan đoan chính chính, thiếu niên này, cô rất quen thuộc.
Không, chuyện này vốn cũng chẳng có gì đặc biệt cả.
Nếu không phải thiếu niên này tên là Minh Bạch, là Minh Bạch thanh tâm quả dục, xa cách lạnh nhạt, là đóa hoa cao lãnh của lớp, vậy thì chuyện kinh dị tiếp sau đây sẽ bớt đi một tí xíu cảm giác tương phản.
Thật ra, nhìn thấy Minh Bạch ngồi đó cũng không có gì đáng sợ đến mức khiến linh hồn bé nhỏ của cô muốn thoát xác.
Nếu không phải, người ngồi trên người Minh Bạch, cái người phụ nữ đang dạng hai chân ngồi trên đùi cậu thiếu niên, đưa lưng về phía cô là cô giáo Mạt Hà.
Nếu không phải tay người phụ nữ còn đang vân vê gò má của thiếu niên, tay kia còn không an phận vuốt ve vòng eo của thiếu niên, thì câu chuyện này cũng sẽ không kinh dị đến như thế.
Chi Đạo thật sự rất muốn chạy… Nhưng đáng tiếc mọi chuyện đã muộn, tầm nhìn của thiếu niên vốn bị mái tóc xoăn dài mông lung che khuất, ai


⬅ Trước Tiếp ➡