⬅ Trước Tiếp ➡

Hạ Hành Dữ liếc nhìn anh ta, bắt tay đáp lễ, giọng nói lạnh nhạt như hòa vào màn đêm.
Có người nhìn Nghê Âm và Tống Chiêm đứng cùng nhau "Này, hai người các người.."
Tống Chiêm mỉm cười giới thiệu "Nghê Âm là bạn gái tôi."
"Hả? Hai người là một đôi à?"
"Trước giờ không phát hiện ra đấy.."
Mấy người ngạc nhiên, không ngớt lời khen họ xứng đôi, Tống Chiêm cười nắm lấy tay Nghê Âm, má cô đỏ bừng, đôi mắt đen khẽ nâng lên, nhìn thấy Hạ Hành Dữ chậm rãi nhả một vòng khói, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước, lạnh lùng mà cháy bỏng.
Ánh sáng lướt qua mặt hồ.
Có cái gì đó thoáng qua, nhưng không thể nắm bắt được.
Nghê Âm lặng lẽ thu lại ánh mắt, chỉ nghe Tống Chiêm cười nói "Tôi và Nghê Âm học cùng trường trung học, quen nhau từ lâu, hơn nữa tôi và tổng giám đốc Hạ còn là bạn cùng lớp, không biết Tổng giám đốc Hạ còn nhớ không? Chúng ta còn cùng đội tennis nữa đấy."
Hạ Hành Dữ nhìn anh ta
"Có nhớ."
"Tổng giám đốc Hạ đúng là có trí nhớ tốt, phải rồi, không biết tối nay anh có thời gian.."
Anh ta định tiếp chuyện, nhưng Hạ Hành Dữ đã ngắt lời
"Xin lỗi, tối nay không nói chuyện công việc."
Tống Chiêm cười gượng hai tiếng "Không sao cả."
Thấy thời gian đã muộn, anh ta nói không làm phiền nữa, Nghê Âm cũng chào tạm biệt vài người, cuối cùng bắt gặp ánh mắt của Hạ Hành Dữ, cô khẽ gật đầu, được Tống Chiêm nắm tay rời đi.
Trần Kiến nhìn về phía Hạ Hành Dữ, gương mặt anh chìm trong bóng đêm, khí chất lạnh lẽo khiến người khác không dám lại gần.
"Tổng giám đốc Hạ, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, chúng ta qua đó chứ?" Trần Kiến hỏi.
Làn khói trắng lướt qua gò má, như cách trở ngàn trùng xa xôi, cuối cùng Hạ Hành Dữ dập tắt điếu xì gà, lạnh lùng lên tiếng "Ừ."
Nghê Âm và Tống Chiêm xuống lầụ
"Cái gã Hạ Hành Dữ đó, chẳng nể mặt bạn học chút nào, vẫn y như trước, kiêu căng gớm, làm tổng giám đốc Sâm Thụy thì hay ho lắm hả.."
Tống Chiêm không ngừng than thở trên đường đi, lúc ngừng lại để thở, anh ta nhìn về phía Nghê Âm, nghi hoặc hỏi chuyện vừa rồi "Sao em lại ở cùng họ thế?"
"Em chỉ đi dạo quanh đây, tình cờ gặp thôi, khụ khụ khụ.."
Cô ho khan, Tống Chiêm lo lắng "Không sao chứ?"
Anh ta kéo chặt áo khoác cho cô, dịu dàng nói "Vất vả cho em rồi Âm Âm, em cố gắng thêm chút nữa, đợi lát nữa kết thúc chúng ta về."
Tống Chiêm nhớ ra cô vẫn chưa ăn, kéo cô đi đến nhà hàng, ân cần chăm sóc. Nghê Âm ăn vài miếng, nhìn thấy vẻ mặt áy náy của anh ta, cô cuối cùng vẫn kìm nén sự mệt mỏi, không nói thêm gì nữa.
Một lát sau, buổi đấu giá sắp bắt đầu, Tống Chiêm nói "Chúng ta qua đó nhé?"
"Được."
Hai người đi tới khu vực đấu giá phía sau sảnh tiệc, ngồi xuống ở tầng một, Nghê Âm ngẩng đầu nhìn thấy một người phụ nữ từ cửa bước vào, chính là Nhạc Tinh và bố cô ta, chủ tịch tập đoàn bất động sản Nhạc Thị.
Nhạc Tinh cũng nhìn lại, ánh mắt rõ ràng là không hề thân thiện.
Có lẽ sau sự việc lúc chiều, đối phương đã ghi thù với cô.
Nghê Âm chẳng buồn bận tâm, đang thu hồi ánh mắt thì một người phục vụ mang khay thức uống đến trước mặt cô "Thưa cô, cô có muốn một ly trà gừng không ạ?"
"Trà gừng ư?"
"Thời tiết lạnh nên chúng tôi chuẩn bị trà gừng cho mọi người."


⬅ Trước Tiếp ➡