“Đào Đào đâu có ngốc như vậy.”
Lục Đào kéo chăn xuống dưới, trải trên giường đất, vén một góc lên bắt đầu chui vào.
Sau hai lần, đầu và nửa thân trên của cô bé đều đã chui vào, chỉ chừa một cái mông nhỏ chổng bên ngoài.
“Trời tối rồi, mọi người đều không nhìn thấy ”
Thần meo meo không nhìn thấy Toàn thế giới cũng chỉ có con không nhìn thấy biết không?
Hệ thống 250 cũng sắp bị sự ngu ngốc của cô bé làm cho bật khóc.
Đang chuẩn bị phổ cập chuyện xưa bịt tai trộm chuông cho cô bé, một đợt tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền đến.
“Đào Đào, anh về rồi ”
Là anh trai Lục Huy của Lục Đào.
Lục Quốc Bình có một chiến hữu ở đại đội khác bên cạnh, con thứ hai trong nhà cũng tầm tuổi Lục Huy.
Hai đứa bé trai lớn lên với nhau từ nhỏ, lại cùng nhau lên tiểu học, chơi đến muộn ở lại nhà đối phương ngủ là chuyện thường thấy.
Đêm qua Lục Huy ở lại nhà đồng bọn, mới vừa quay về từ đại đội bên cạnh.
Nghe thấy giọng nói của anh trai, Tiểu Lục Đào kéo chăn ra, giày cũng chưa xỏ đã chạy ra bên ngoài “Anh trai, em có đồ ăn ngon cho anh ”
Chưa chạy đến nơi, cô bé đã được ôm lên.
Lục Huy bảy tuổi mặc quần áo vải bông vá chằng chịt, trên lưng đeo cặp sách ghép thành từ vải vụn, khuôn mặt có năm phần tương tự Tiểu Lục Đào.
Cậu bé cố hết sức dắt em gái vào trong phòng, dạy dỗ như ông cụ non “Trên đất lạnh, sao em không đi giày…”
Lời còn chưa dứt, sắc mặt cậu bé đột nhiên thay đổi “Mẹ làm sao vậy?”
Sắc mặt người phụ nữ nằm trên giường đất tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, trên đầu và trên đùi trái đều quấn băng gạc.
Lục Đào nhìn không biết, nhưng Lục Huy đã lên tiểu học, lại không dễ lừa gạt như vậy.
“Có phải bà nội lại bắt nạt mẹ hay không?” Cậu bé hỏi em gái.
Vẻ mặt Lục Đào mờ mịt, căn bản không đáp lời được.
Lục Huy tức giận đến mặt đỏ bừng “Anh đi tìm bà ” Xoay người chạy ra bên ngoài.
Chạy đến ngoài cửa, cậu bé đúng lúc thấy bà cụ Lục đã thay quần áo, vừa nói vừa cười với người khác đi ra khỏi cửa sân.
Lục Huy không chút nghĩ ngợi đuổi theo “Có phải bà đánh mẹ cháu bị thương hay không?”
Bà cụ Lục có một người em họ cách xa vạn dặm, tên Hà Thúy Phân, cũng gả tới gần đây.
Bởi vì dù sao cũng có chút quan hệ thân thích, quan hệ của hai người cũng không tệ, cũng coi như thường xuyên qua lại.
Mắt thấy trời lạnh rồi, bà cụ Lục tích góp chút phiếu vải, định vào huyện đổi miếng vải làm quần áo cho cháu trai cả.
Hai người hẹn gặp nhau ở nhà họ Lục, không ngờ vừa ra cửa, Lục Huy đã đuổi theo.
Lúc ấy mặt bà cụ Lục đen sì “Mày nói bừa gì đấy? Tao đánh mẹ mày khi nào?”
Nơi này chính là cổng lớn, thân thích nhà mình còn ở bên cạnh nhìn.
Lục Huy nói linh tinh không để tâm như thế, người khác nghe thấy sẽ thật sự cho rằng bà ta làm gì Trần Phương Tú.
Quả nhiên mấy người phụ nữ cách đó không xa nghe thấy, trao đổi ánh mắt với nhau, lặng lẽ chậm bước lại.
Lục Huy đang nổi nóng, đâu thèm để ý có người nhìn hay không “Bà không đánh mẹ, sao đầu mẹ lại bị thương? Chỉ có bà cả ngày bắt nạt mẹ ”
Người ta đều nói trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ, một câu “chỉ có bà cả ngày bắt nạt mẹ” đã lập tức khiến ánh mắt dừng trên người bà cụ Lục nhiều lên.
Người không hiểu rõ nghe nói bà ta đánh vỡ đầu con dâu, càng hít hà một hơi.
“Thật hay giả thế? Chỉ nghe nói bà ta đối xử với con dâu cả không tốt, không nghe nói còn đánh người.”
“Hẳn là thật. Đêm qua nhà ông Lục ầm ĩ tới muộn, từ xa cũng có thể nghe thấy động tĩnh.”
“Tôi còn nói sao hôm nay Phương Tú không tới đội làm việc, hoá ra là bị mẹ chồng đánh..”
Bà cụ Lục nghe thấy da mặt co giật, còn may không ngất đi.