⬅ Trước Tiếp ➡
Không quá vài giây, Trần Phương Tú lại hơi giật mình.
Tiểu Lục Đào lập tức nín khóc mỉm cười “Mẹ thật sự động đậy rồi, cha thật là lợi hại ”
Ờ, đó… là đương nhiên rồi. Cha chính là hệ thống sống số 250 của công trình hy vọng vĩ đại nhất giữa các vì sao đấy.
“Vậy Đào Đào ấn thêm vài cái, có phải mẹ có thể tỉnh lại hay không?”
Tiểu Lục Đào lại có nhiệt tình.
Chỉ là hai bữa không ăn cơm, cô bé thật sự không có sức lực.
250 nhìn cô bé miễn cưỡng ấn xong một cánh tay khác của Trần Phương Tú, lập tức kịp thời tuyên bố hoàn thành nhiệm vụ.
Đang phát khen thưởng…
Gần như là vừa dứt lời, một cái túi giấy từ trên trời giáng xuống, nện vào lòng ngực Lục Đào.
Cô bé đang ngồi nghỉ ngơi bị đập trở tay không kịp, ngửa ra sau một cái ngã vào trên giường đất.
Hơn nửa ngày, cô bé mới múa may cánh tay nhỏ kéo túi giấy từ trên mặt xuống, nhấc đầu nhỏ lên nhìn.
“Đây là cái gì?”
Hệ thống 250 Con đoán đi.
Tiểu Lục Đào không thèm đoán, cô bé trực tiếp cố gắng bò dậy, ngồi trên giường đất mở túi giấy.
Mới vừa mở ra một cái, hương vị thơm ngọt đã bay từ trong túi ra.
“Là bánh quy ” Lục Đào vui vẻ nói.
Bánh quy bánh hạch đào không lớn hơn quả hồng là bao đang đặt chỉnh tề trong túi, vừa nhìn lướt qua, ít nhất phải có một đến một cân rưỡi.
Bên ngoài bánh quy nướng thành màu vàng mê người, xốp giòn đến mức dường như chạm vào sẽ lập tức nát.
Tiểu Lục Đào không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng “Thoạt nhìn ăn rất ngon.”
Đương nhiên ăn ngon. Hệ thống 250 nói Đây chính là bánh quy quý nhất có thể mua được trên thị trường, nửa cân có thể mua được một cân quả chuối gì kia.
Tiểu Lục Đào không thèm để ý đến quả chuối gì kia, cô bé chỉ biết bụng mình rất đói.
Gấp không chờ nổi lấy một cái ra khỏi túi, cô bé vừa mới cắn, bánh quy đã tan ở đầu lưỡi.
“Ừm… Ăn ngon lắm…” Cô bé nhồm nhoàm nói.
Quai hàm cô bé phồng lên, khóe môi hồng hào còn dính vụn bánh quy màu vàng, nhìn qua như con hamster nhỏ hạnh phúc.
Cuối cùng cũng ngừng nghỉ, trẻ nhỏ loại người thật là phiền toái.
“Cha đang nói cái gì thế?”
Âm thanh của hệ thống 250 quá nhỏ, Lục Đào không nghe rõ.
Không có gì. Ăn bánh của con đi, chuyện người lớn trẻ con ít hỏi thôi
“À.”
Cô nhóc một hơi ăn hết ba cái bánh quy, mới buông túi giấy ra, xuống giường đất tìm nước uống.
“Ợ, no quá.”
Uống nước xong, cô bé ợ no một cái, cầm túi giấy lớn đi quanh trong phòng.
Con đang làm gì thế? Hệ thống 250 hỏi cô bé.
“Giấu bánh quy.” Tiểu Lục Đào nói “Anh Đại Cường mà thấy là Đào Đào sẽ không còn có cái mà ăn nữa, Đào Đào còn chưa cho mẹ và anh trai ăn mà.”
Lục Cường ở nhà được chiều chuộng, cực kỳ bá đạo, chỉ cần nhìn thấy đồ ăn ngon ở chỗ Lục Đào, cậu ta nhất định sẽ tìm mọi cách lấy đi.
Có mấy lần người khác cho anh em Lục Đào đồ, đều bị bà cụ Lục mạnh mẽ lấy đi, cho đứa cháu trai lớn này.
Tiểu Lục Đào nhớ rất rõ, tuổi còn nhỏ đã có ý thức đề phòng cướp.
Xoay nửa ngày, cuối cùng cô bé dẫm lên ghế gian nan mà bò lên trên bàn viết chữ, đặt túi giấy ở góc tận cùng bên trong của bàn.
Sau khi đặt xong thì nhảy xuống, cô bé đi quanh cái bàn một vòng, dùng sức ngửa đầu nhìn.
Rất tốt, nhìn từ góc nào cũng không thấy, chỗ này chắc chắn an toàn.
Cô bé yên tâm, vỗ vỗ cái bụng nhỏ đã ăn no “Đào Đào thật thông minh.”
Hệ thống 250 Bé Đào Đào à, con không cảm thấy với chiều cao của người lớn, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy sao?
“Là… là như thế sao?”
Vẻ mặt Lục Đào ngây thơ, nghĩ một lát, lại bò lên trên giường đất, nhón chân lấy chăn đặt trên kệ hành lý.
Đừng nói với cha con muốn phủ chăn lên nhé, không phải lạy ông tôi ở bụi này sao?
⬅ Trước Tiếp ➡