⬅ Trước Tiếp ➡

trai của Thác Sa đều chết trong một trận nổ súng đẫm máu, chỉ còn lại một đứa cháu trai là Tụng Ân, ông thật sự không dám mạo hiểm đánh cược mạng sống của cháu mình.
Thác Sa không ra lệnh ngăn cản Chu Dần Khôn mà vội vàng đến chỗ Tụng Ân để xem bàn tay của cậu, vết cắt sắc lẹm, nết cắt cũng rất gọn gàng.
Lúc này Hạ Hạ cũng ngồi xổm bên cạnh Tụng Ân, lấy khăn tay của nhà hàng quấn lấy tay Tụng Ân.
"Tụng Ân, cậu chờ một chút, chúng ta lập tức đi bệnh viện" Chu Hạ Hạ nhìn thấy Tụng Ân đột nhiên mất đi một ngón tay, sắc mặt tái nhợt sợ hãi, nhìn cậu đau đến mồ hôi đầm đìa, Hạ Hạ khóc đến nước mắt đầy mặt.
Thác Sa không ngờ Tụng Ân không những không khóc mà còn kiên định nhìn ông.
Trong lòng dâng lên một tia nhẹ nhõm, vốn tưởng rằng đứa nhỏ được che chở không chịu nổi gió mưa, nhưng dù sao cũng chảy cùng một dòng máu với ông, huyết thống kiên quyết quả là không giảm đi một chút nào.
Thác Sa xoa đầu Tụng Ân "Đưa đến bệnh viện đi." Thuộc hạ lập tức chạy tới đỡ Tụng Ân ra ngoài, dù biết là vô ích nhưng bọn họ vẫn nhặt ngón tay lên, bọc kĩ lại ngón tay bị đứt lìa kia.
Chu Hạ Hạ nhìn theo ngón tay bị cắt đứt kia mà run lên, vội vàng đứng dậy theo cậu ra ngoài.
Thác Sa đứng thẳng người, nhìn một bàn đầy đủ khách khứa, cười nói "Để mọi người chê cười rồi, hôm nay lại khiến cho mọi người mất hứng, trẻ con không hiểu chuyện, cứ xem như là câu chuyện cười đi." Là nhân vật chính của bữa tiệc đại thọ này, lại bị bao nhiêu ánh mắt dõi theo, Thác Sa không thể mất bình tĩnh chứ đừng nói là vội vàng rời đi.
Chu Hạ Hạ vốn muốn đến bệnh viện với Tụng Ân nhưng Tụng Ân lại nói "Tiểu Hạ, cậu về nhà trước đi." Nói xong cậu lên xe, mấy chiếc xe màu đen đồng loạt chạy về phía bệnh viện với tốc độ cao, chiếc xe cuối cùng ở lại là chiếc xe mà Tụng Ân sắp xếp để chưa Chu Hạ Hạ về nhà.
"Mời lên xe." Chu Hạ Hạ đứng tại chỗ, nhớ lại ánh mắt của Tụng Ân vừa rồi nhìn cô.
Họ lớn lên cùng nhau, nhưng ánh mắt vừa rồi của Tụng Ân quá xa lạ.
Giống như là...
không quen biết cô vậy.
Cô chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt càng tái nhợt.
Người chặt ngón tay của Tụng Ân là Chu Dần Khôn.
Mặc dù những người khác không biết, nhưng Tụng Ân lại biết Chu Dần Khôn là chú của cô.
Những giọt nước mắt vốn đã bị ánh nắng hong khô lại trào ra, người của Hồng Ngõa đang đợi ở đó lại thấy Chu Hạ Hạ khóc lên, vẻ mặt kinh ngạc, sửng sốt một hồi.
"Chú, chú đến bệnh viện đi." Chu Hạ Hạ nghẹn ngào nói "Không cần đưa cháu về, cháu tự đi về được, cảm ơn chú." Cô nói xong cũng không đợi đối phương trả lời, lau nước mắt đi về phía trạm xe buýt, người đàn ông nhìn bóng lưng gầy yếu của cô, nhưng rồi cũng không tiến lên ngăn cản, cuối cùng xoay người bước lên xe.
Chiếc ô tô màu đen chạy ngang qua Chu Hạ Hạ, cửa sổ phản chiếu dáng vẻ nức nở của cô khi cô đi về phía trước.
Chu Hạ Hạ nhanh chóng hiểu được phản ứng của Tụng Ân, nhưng cô vẫn cảm thấy buồn bực.
Buổi chiều không có ai ở trạm xe buýt, ánh mặt trời chiếu rọi lên người cô, Tiểu Hạ đợi một lúc cũng không thấy xe buýt đến, liền đi đến phía sau biển báo


⬅ Trước Tiếp ➡