Chương 8
nhiên nói "Cuộc hẹn tạm thời hủy bỏ." "Vậy, Anh Dịch Dương, anh muốn đi nơi nào chơi?" Cô cười hỏi.
Hàng năm hắn đến Newyork đi công tác, đều đến thăm cô, có khi hai ngày, có khi ba đến năm ngày, cô làm chủ, đương nhiên sẽ chậm rãi du ngoạn cùng hắn.
Trình Dịch Dương là một người vô cùng trầm mặc, hai người ở cùng nhau, đại bộ phận thời gian là cô nói còn hắn sẽ chăm chú lắng nghe, một người hoạt bát hướng ngoại như cô lại có thể ở cùng với hắn cũng thật kỳ quái.
Rõ ràng hắn ít nói chuyện nhưng không hiểu vì sao mà lại không khiến cô cảm thấy buồn, hắn không thích nói, vậy thì cô từ từ giảng giải.
Cô vô cùng quen thuộc Newyork, đưa hắn đi thăm vài nơi lịch sử, nơi có tin đồn thú vị, nếm thử các nhà hàng đặc sắc, thời gian mấy ngày liền nhanh chóng trôi qua.
Thật sự thì cô phải là người thích nói chuyện nhiều, ở cùng bạn bè, người luôn nói chuyện không phải là cô, nhưng đối với anh Trình, cô lại nói hoài không hết, chắc là vì ở cùng hắn làm cho cô có cảm giác vô cùng phấn chấn, cũng có thể hắn với cô đã quá quen thuộc nên ở trước mặt hắn, cô tự nhiên thấy than thiết.
Dù sao thì cô cũng thích đi dạo khắp nơi, cũng thích đi ngắm xung quanh cùng hắn.
Bọn họ sẽ không vội vã xem hết toàn bộ cảnh đẹp một lần, quan sát tỉ mỉ, lẳng lặng thưởng thức, ngẫu hứng nghỉ ngơi cả một ngày ở bảo tàng cũng thấy thú vị.
Ngồi ở quảng trường ăn bánh kem, uống nước có ga, nhìn người đi ngoài đường cũng thấy vui.
Du lịch là cái gì?
Đâu phải cưỡi ngựa xem hoa, phải xem toàn bộ xong mới tính đủ mà là một quá trình, một loại hưởng thụ, một loại tâm tình, điểm này hai người rất hợp.
"Tùy em an bài." "Chúng ta đến bến tàu đánh cá ăn hải sản, ngắm hoàng hôn đi." "Được." Quay đầu, nghiêm túc nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh, khuôn mặt hắn trầm ổn yên tĩnh.
"Anh Dịch Dương." "Ừ." "Anh đúng là du khách nghe lời nha." "..." Nhìn khuôn mặt nghịch ngợm khó có được của cô, quyến rũ đến chói mắt, hắn chuyển tầm mắt, "Như vậy, có thể đi được chưa, tiểu thư hướng dẫn du lịch?" Hắn cũng biết nói giỡn?
Nhìn hắn chằm chằm, sau một lúc lâu, cười sáng chói "Đương nhiên không thành vấn đề." Đôi mắt xinh đẹp híp thành một mảnh trăng non.
Trước khi Thẩm Kiều tốt nghiệp nghiên cứu sinh, không tránh được sự trầm giọng ra lệnh của ba và thế công nhu tình của mẹ, rốt cục quyết định về Đài Loan.
Nhưng mà lần này không chỉ có một người, còn dẫn theo một người nữa, không cần nghi ngờ nhiều, tất nhiên là anh chàng đẹp trai nhiều tiền Kling.
Tại lễ tốt nghiệp của cô, trước mặt giáo sư, tay cầm nhẫn kim cương to cực đại mà lóe sáng quỳ xuống cầu hôn, vô số hoa tươi, dải băng, còn những lời mật ngọt khiến cô cảm động mà đồng ý.
Tuy rằng mới hai mươi lăm tuổi, căn bản không nghĩ tới chuyện kết hôn, nhưng cô cũng thực sự yêu hắn.
Bắt đầu từ mười lăm tuổi, cô kết giao khoảng hai mươi người bạn trai, tính ra Kling là người kết giao lâu nhất, hơn nữa, suốt một năm kết giao hắn đều dịu dàng chăm sóc cô, ngoan ngoãn phục tùng làm cho người ta không thể chê ở đâu được, có lẽ đính hôn trước rồi kết hôn là một đề nghị không tệ.
Kling rất tôn trọng cô, quyết định cử hành hôn lễ ở Đài Loan nên hắn theo cô cùng về, tự mình đến gặp bố mẹ cô để cầu hôn.
Thẩm Nhược Định lạnh lùng đánh giá người đàn ông ngoại quốc đẹp trai và ăn mặc rất thời