Chương 7
học, là thanh xuân của tuổi trẻ.
Hắn chưa từng bước qua cổng trường đại học nào ở nơi này, cuộc sống sinh viên dường như cách hắn rất xa.
Không khí học tập ở nước Mỹ hoàn toàn khác với nước Đức, nước Đức tôn trọng lối học khoa học và nghiêm túc, tinh thần thực nghiệm, mà nước Mỹ là thiên đường của năng động và tranh luận kịch liệt.
Cá tính của Thẩm Kiều như vậy, đi đến Mỹ chính là đến với thế giới của cô.
Vòng qua quần thể kiến trúc của trường, thoáng trầm tư, hắn chọn đường mòn đi một mình.
Nơi này người đi rất thưa thớt, không khí trong lành, còn có tiếng chim hót véo von làm cho mày của hắn giãn ra.
Hắn thích yên lặng, và không gian yên lặng.
Rồi hắn tự mình vòng ra, từng bước chậm rãi theo những viên đá rải thành con đường nhỏ, ra đến ngoài rừng cây thì ngoài ý muốn nhìn thấy đôi tình nhân cách đó không xa đang ôm nhau tình tứ.
Thân hình cao lớn vội linh hoạt tránh đi, Trình Dịch Dương dựa vào cây để ẩn núp, nhíu nhíu mày, nhìn về phía bọn họ.
Người yêu nhau ôm hôn cuồng nhiệt, đối với nước Mỹ không phải là chuyện kinh hãi thế tục.
Mà là...
Nhìn gương mặt của cô gái, ở trong thế giới phương Tây, thì ngũ quan sâu sắc và ngoại hình bắt mắt vẫn hay thường thấy, nhưng cô ta lại thiếu mấy phần thanh tú linh lung.
Ánh mắt hắn lóe lên, im lặng lùi phía sau vài bước, lấy di động ra bấm số điện thoại "Là tôi, giúp tôi điều tra về một người..." Lẳng lặng nói xong, hắn cúp máy, từ từ thở hắt ra, bước về phía trước, nhìn đôi tình nhân kia đã ôm nhau đi xa, còn hắn thì theo con đường của hắn mà rời đi.
Ước chừng thời gian thật đúng, đứng ở dưới lầu đợi Thẩm Kiều vừa tan học.
Tóc quăn tùy tiện buông đằng sau, cái áo cổ lông đỏ thẫm bó sát người xứng với quần đùi xinh đẹp, tất chân màu đen cùng với giày cổ cao, quần áo đơn giản nhưng lại khiến cô gợi cảm mười phần, cô vẫn nổi bật như trước giữa đám người ngoại quốc cao lớn.
Thị lực của Thẩm Kiều rất tốt, chỉ một cái liếc nhìn đã thấy Trình Dịch Dương đứng xa xa.
Tây trang màu nâu, đứng đắn mà nghiêm túc, đó là cách ăn mặc điển hình của Trình Dịch Dương.
Người đàn ông này đứng đắn và hơi khô khan, ngay cả nghỉ ngơi, cô đều rất ít khi thấy hắn mặc quần áo thoải mái.
Quay sang vẫy tay chào tạm biệt với bạn học, ôm chồng sách nặng bước về phía hắn, khuôn mặt tươi cười tỏa nắng "Anh Dịch Dương, chờ có lâu không vậy?" "Anh vừa đến." Đưa tay ôm lấy chồng sách từ tay cô, hai người chậm rãi rời trường.
"Hôm nay giáo sư tìm em để hỏi về chuyện luận văn, sắp tốt nghiệp nên có chút lộn xộn.
"Em có tính toán gì không?" "À..." Cô cắn môi, hiểu được hắn đang hỏi chính mình muốn ở lại bên này hay là về nhà, cô cũng rất buồn rầu "Em còn đang suy nghĩ." Suy nghĩ cái gì?
Đáp án đã thực rõ ràng.
Ba gọi điện thoại sang đây, biểu đạt ý tứ quá rõ ràng, bảo cô ở nước Mĩ tự do tự tại mười năm, cũng nên về nhà, nhưng mà...
Hắn không hỏi tiếp theo, không chút để ý chuyển đề tài, "Bạn trai em đâu?
Hôm nay không đi với hắn, có vấn đề gì sao?" "Không có việc gì, vì cuối tuần hắn tính quay về Los Angeles, hiện tại chắc ở trên máy bay." "Thì ra là thế." "Đúng rồi, không phải anh nói hôm nay không có thời gian sao?" Tối hôm qua cho dù uống say, nhưng mà lời hắn nói cô vẫn nghe rõ.
Hắn nhìn nơi hội Noel xa xa vô cùng náo nhiệt, thản