⬅ Trước Tiếp ➡

"Đúng là xui xẻo cho cô rồi... Chắc quản lý lừa cô là ai cũng tranh nhau đi đúng không? Quản lý không tìm được ai nên mới kéo cô theo đấy... Kỹ sư trưởng Chu nghiêm khắc lắm, nghe nói từng có đối thủ chơi mỹ nhân kế, đủ kiểu chiêu trò, mà ngài ấy chẳng mảy may để ý... Cô gái đó là tiểu thư xã giao nổi danh, chẳng có người đàn ông nào không xiêu lòng trước cô ta cả, thế mà lần đó bị mất mặt ê chề luôn..."
Trình Hi bị đồng nghiệp làm rối tinh rối mù, cả ngày chẳng thể tập trung vào công việc. Đợi đến năm giờ tan làm, cô nhận được cuộc gọi từ quản gia nhà họ Chu, bảo cô về nhà một chuyến.
Khi cô bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, cả người đã rã rời vì quá mệt.
Chu Kinh Thần nhét chìa khóa chiếc Audi A6 vào ngăn phụ trong túi KELLY của cô. Chiếc xe đang được đưa đi sơn lại và thay gương chiếu hậu, tuần sau sẽ xong.
Hồi còn học đại học, cô gái giàu nhất trường lái Porsche 911, một đàn em bảnh bao đã theo đuổi cô ta từ năm nhất đến năm ba, làm lễ tỏ tình rất rầm rộ đúng vào ngày hội cựu sinh viên. Chu Kinh Thần đứng đó chứng kiến toàn bộ. Sau đó, hắn hỏi Trình Hi có ai từng theo đuổi cô chưa, cô trả lời qua loa cho xong nên hắn cũng không hỏi thêm.
Thật ra, người theo đuổi cô cũng khá nhiều, có cả những kẻ chơi đùa lẫn những người chân thành.
Nhưng cô lại giữ trong lòng một người không thể với tới.
Cô cũng không muốn dùng tình mới để thay thế tình cũ, cảm thấy như vậy rất vô trách nhiệm và bất công.
Vì thế, đến giờ cô vẫn chưa yêu ai.
Khi về đến nhà họ Chu, cô thấy Chu phu nhân đang cho cá ăn ngoài ban công. Cô nhận lấy ly trà táo đỏ nóng từ quản gia, vừa nhấp một ngụm, Chu phu nhân chỉ vào hộp quà trên ghế sofa trong phòng khách.
"Đây là quà cho con đấy Hi Nhi. Ngày mai con đi gặp con trai nhà họ Diệp nhé."
Cô nghe xong, trong miệng còn ngậm ngụm trà, ánh mắt thoáng chùng xuống.
Chu phu nhân không chỉ nói cho có, lần này bả đã dứt khoát hành động.
Trong hộp là một chiếc váy mã diện màu đen với họa tiết chìm, kèm theo một chiếc áo sơ mi lụa trắng đơn giản.
Chu phu nhân là người theo phong cách truyền thống, không thích những thứ cầu kỳ, sặc sỡ. Bà muốn mọi thứ phải trang nhã và tôn lên vẻ sang trọng phù hợp với gia thế của nhà họ Chụ
Trình Hi đứng trước gương mặc thử, chiếc váy vừa vặn đến hoàn hảo, từng đường nét đều được may đo kỹ lưỡng, không thừa, không thiếu dù chỉ một phân.
"Kiểu này Kinh Thần đặt ở đâu vậy nhỉ? Dì cũng muốn đặt một chiếc sườn xám nữa." Chu phu nhân cúi xuống chỉnh lại tà váy “Mùa xuân tụ họp nhiều, mặc sườn xám thì nổi bật hơn lễ phục rồi."
Nghe đến tên Chu Kinh Thần, lòng Trình Hi bỗng rối bời.
Rõ ràng hôm đó hắn hơi say, vậy mà chỉ cần chạm tay hắn đã đoán chính xác kích cỡ của cô rồi.
Một kỹ sư trưởng chế tạo máy bay, từng con ốc vít cũng không cho phép có sai lệch chứ huống hồ là cơ thể người.
"Hi Nhi, tên cửa hàng là gì?"
Trình Hi tỏ vẻ khó xử. Thật ra Chu Kinh Thần chưa từng đưa cô đến cửa hàng, thậm chí không hỏi qua số đo của cô.
Hắn đã lặng lẽ chuẩn bị tất cả.
Cô ấp úng “Con quên mất rồi..."
Chu phu nhân lập tức bấm số gọi cho Chu Kinh Thần.


⬅ Trước Tiếp ➡